*********
Lúc đức Phật còn tại
thế, có một vị đệ tử được người ta cúng dường quần áo, mặc chỉ hai ba hôm là đã
dơ bẩn, rách rưới; lúc ăn cơm, bát cơm chưa vét hết đã đứng dậy mà đi, không hề
biết giữ gìn tiếc rẻ vật dụng.
Có một hôm, đức Phật bảo người này hãy cởi bỏ áo cà-sa, mặc đồ như người thế
tục mà vào thành khất thực. Khi ông vào thành, những người lúc trước vẫn thường
cúng dường ông thì hôm nay thấy ông, ai cũng nhất định không chịu cúng dường. Vừa
thấy ông trở về, đức Phật hỏi:
– Hôm nay ông được cúng dường những gì?
– Bạch Thế Tôn, hôm nay con không nhận được gì hết.
Thỉnh Thế Tôn cho con mặc áo cà sa trở lại.
– Ta cũng định trả lại cho ông tấm áo cà sa mà ông
gởi cho ta giữ, nhưng lại quên mất để nó ở chỗ nào. Thôi thì ở đây có mớ bông
gòn, ông có thể lấy mà tự may áo cà sa mặc cũng được.
Đức Phật giao cho vị đệ tử này một bó bông gòn. Ông
cầm lấy tự nghĩ, làm sao mà may áo với những thứ này? Ông hỏi với một giọng
châm biếm:
– Bạch Thế Tôn, con không phải là nhà ảo thuật, làm
sao có thể may áo cà sa với mớ bông gòn này?
Phật dạy:
– Áo cà sa là do bông gòn làm thành, không cần phải
là nhà ảo thuật mới có thể làm được; có một vài công việc cố định phải làm, và
ai cũng có thể làm. Nhưng để biến bông gòn thành vải phải mất rất nhiều công
lao gian khổ, phải hái bông gòn, kéo thành sợi, dệt thành vải, sau đó cắt may mới
thành được một tấm cà sa. Áo cà sa mà ông đang cần đó, phải làm như thế mới có
được.
Người này kinh ngạc hỏi:
– Trời ơi, phiền phức đến thế sao?
– Phải rồi, muốn làm thành một tấm cà sa phải trải
qua bấy nhiêu đó gian khổ. Vì thế ông phải biết gìn giữ đồ vật, và không phải
chỉ có quần áo mà thôi đâu. Ta thấy ông ăn cơm cũng phí phạm như thế. Ông phải
biết, một hạt thóc là do người nông phu phải cực nhọc làm lụng mà có. Muốn có hạt
thóc ấy để nấu thành cơm, thì phải gieo mạ, nhặt cỏ, bỏ phân, tưới tẩm v.v...
Chúng ta được sống qua ngày một cách an ổn như thế này là do sự giúp đỡ của rất
nhiều người. Chúng ta không nên quên lãng ân huệ ấy, mà phải dùng cái tâm tri
ân để giữ gìn đồ đạc mà họ cúng dường cho chúng ta, và lấy sự tu hành chuyên cần
để báo đáp ơn thí chủ.
Thật ra mọi thứ tài sản châu báu, của cải nơi thế
gian đối với Đức Phật đều không có ý nghĩa gì; nhưng dầu là một cọng cỏ, một
nhánh cây trên thế gian này, không có vật gì là Ngài không cẩn thận gìn giữ. Đó
là vì Ngài luôn hiểu và trân trọng công sức cũng như tấm lòng của những người
đã làm ra những tài vật ấy. Vì thế, phàm là đệ tử Phật thì không thể không ghi
nhớ những lời dạy sâu sắc của Ngài.
Truyện cổ Phật giáo
Diệu Hạnh Giao Trinh dịch
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét