* Người ta tham vọng
sống lâu nhưng bạn chỉ cần sống hạnh phúc mỗi ngày. Hãy trân trọng và yêu lấy
cuộc sống hiện tại của bạn.
* Một người không tốt
với bạn, bạn không nên quá bận tâm. Trong cuộc sống của bạn, không ai có nghĩa
vụ phải cư xử tốt với bạn trừ cha mẹ. Còn với những người tốt với bạn, bạn nên
trân trọng và biết ơn điều đó. Nhưng bạn cũng cần phải có chút đề phòng bởi mỗi người khi làm bất
cứ việc gì đều có mục đích riêng của họ. Hãy nhớ, họ tốt với bạn không đồng
nghĩa với việc họ phải quý mến bạn.
* Không có ai là không thể thay thế, không có vật
gì thuộc hoàn toàn sở hữu của bạn. Vì thế, nếu sau này người bạn yêu thương
không còn ở bên, hay họ không còn là nơi bạn có thể đặt niềm tin, bạn cũng đừng
bi lụy.
* Trên đời này không có gì là nhất cả, tình yêu chỉ
là cảm giác bất chợt đi qua cuộc đời bạn, nhưng nó sẽ theo thời gian và lòng
người mà thay đổi. Nếu như người đó rời xa bạn, bạn hãy học cách chờ đợi. Hãy để
thời gian rửa sạch vết thương, để tâm hồn bạn lắng lại rồi nỗi đau của bạn cũng
sẽ dần biến mất. Bạn đừng mơ ước một tình yêu hoàn hảo, cũng đừng thổi phồng nỗi
đau khi nó không còn.
* Bạn có thể bắt mình phải giữ chữ tín, nhưng không
thể yêu cầu người khác làm thế với mình. Bạn có thể yêu cầu bản thân phải đối
đãi tốt với người, nhưng bạn không thể kì vọng người ta sẽ làm ngược lại. Khi bạn
tốt với họ, họ không có nghĩa vụ phải tốt lại với bạn. Hãy nhớ điều này nếu
không bạn sẽ luôn gặp ưu phiền trong cuộc sống.
* Chỉ những ai có duyên phận mới trở thành người
thân của nhau, cho dù trong cuộc sống bận rộn bạn ít khi gặp mọi người, nhưng bạn
hãy trân trọng từng khoảnh khắc khi còn bên họ, hãy dành cho họ thời gian để
yêu thương bạn hơn
* Có một câu nói rất hay rằng tức giận là lấy sai lầm
của người khác để trừng phạt chính mình, cứ mãi nhớ và không quên khuyết điểm của
người khác thì người bị tổn thương nhiều nhất chính là bản thân mình, bởi lẽ đó
để có được niềm vui và cuộc sống thanh thản ta không nên truy cứu lỗi lầm cũ của
người khác. Yêu thương như bạn vẫn thường yêu, sống như bạn vẫn thường sống
nhưng với một niềm tin là bạn không thể có cuộc sống này lần nữa.
* Hạnh phúc mà bạn đang có hay nỗi đớn đau mà bạn
đang mang là duy nhất, bạn hãy chấp nhận và thưởng thức. Như bạn chỉ có thể sống
được ngày hôm nay, còn ngày mai, ngày mai đó chưa tới và chắc chắn, ngày mai đó
vẫn sẽ tới, nhưng có thể sẽ không còn có bạn.
* Sao phải đợi đến lúc cô đơn mới nhận ra giá trị của
một người bạn? Sao phải đợi được yêu rồi mới đem lòng yêu người? Sao phải đợi
có thật nhiều rồi mới chia sẻ một chút? Sao phải đợi một nỗi đau rồi mới nhớ đến
một lời ước nguyện? Sao phải đợi có thời gian mới đem sức mình ra phục vụ? Bạn
ơi, sao phải đợi? Bởi có thể rằng bạn không biết bạn sẽ đợi đến bao lâu. Đã bao
nhiêu lần ta chần chừ để rồi cơ hội vuột đi?… Hãy làm những gì mà bạn muốn, làm
những gì bạn cho là đúng.
(st)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét