Một triết
gia đã nói rằng:
Điều đau
khổ nhất trên cõi đời này là người ta không biết hai điều:
1- Người
ta không biết rằng người ta không biết gì cả.
2- Người ta không biết mình không là gì cả.
2- Người ta không biết mình không là gì cả.
Mới nghe
điều này có thể chúng ta sẽ cho rằng vô lý, nhưng nếu ngẫm nghĩ lại thì thật
đáng giật mình. Chúng ta biết rất nhiều nhưng đó lại là những điều mà mình
không cần biết. Và điều cần biết nhất, thì mình lại chẳng biết tí nào.
Chẳng hạn
như mình có thể biết, chiến tranh xảy ra ở đâu trên thế giới; ở đâu bị thiên
tai, lũ lụt; hoặc người mẫu nổi tiếng trên thế giới là ai… Nhưng “Mình là ai?”
thì lại biết rất mơ hồ. Có một thi sĩ đã từng viết như thế này:
'' Tôi đã
đi nhiều nơi và thấy rất nhiều điều
Tôi cứ tưởng tôi biết mọi thứ,
tuy nhiên cái sự thật cuối cùng tôi
tìm ra là tôi không biết gì cả...''
Tôi cứ tưởng tôi biết mọi thứ,
tuy nhiên cái sự thật cuối cùng tôi
tìm ra là tôi không biết gì cả...''
Sự thật
phũ phàng! Như vậy, chúng ta không nên mặc cảm là mình không biết điều này, điều
nọ… Chúng ta sống ở đời, mỗi người biết một chút theo nghiệp của mình, đủ để
đóng góp vào cuộc đời để làm cho nó tốt đẹp hơn. Chẳng hạn như bác sĩ thì có thể
không biết về thơ, về nhạc; các vị văn sĩ, thi sĩ thì có thể không biết đóng
bàn, đóng ghế… Nhưng đó chỉ là những cái biết và không biết tạm thôi.
Còn cái
mà chúng ta cần phải biết nhất là .. TẠI SAO MÌNH SINH RA, KHI CHẾT ĐI MÌNH SẼ
ĐI VỀ ĐÂU? VÀ MÌNH SỐNG TRÊN ĐỜI NÀY ĐỂ LÀM CÁI GÌ? NHƯNG TIẾC THAY !.....

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét