Vào một buổi học, thầy giáo chúng tôi mang vào lớp rất nhiều túi
nhựa và một bao khoai tây thật to. Thầy chậm rãi giải thích với mọi người rằng,
mỗi khi oán giận hoặc không muốn tha thứ lỗi lầm cho ai, hãy viết tên của người
đó lên một củ khoai tây rồi cho vào túi nhựa. Chúng tôi thích thú viết tên những
kẻ mình không ưa hay oán hận rồi cho vào túi. Chỉ một lúc sau chiếc túi nào của
chúng tôi cũng đã căng nặng và đầy khoai tây. Thậm chí có người một túi không chứa hết khoai, phải
thêm một túi nhỏ kèm theo.
Sau đó thầy yêu cầu chúng tôi hãy mang theo bên mình túi khoai
tây đó bất cứ nơi đâu và bất cứ khi nào trong một tuần lễ. Đến lớp thì mang vào
chỗ ngồi, về nhà thì mang vào tận giường ngủ, thậm chí khi vui chơi cùng bạn bè
cũng phải đem theo.
Chỉ sau một thời gian ngắn chúng tôi đã bắt đầu cảm thấy mệt mỏi
và phiền toái vì lúc nào cũng có một túi khoai nặng nề kè kè bên cạnh. Tình trạng
này còn tệ hơn nữa khi những củ khoai tây bắt đầu thối rửa, rỉ nước. Cuối cùng,
chúng tôi quyết định xin thầy cho quẳng hết số khoai ấy đi và cảm thấy thật nhẹ
nhàng thoải mái.
Lúc ấy, thầy giáo của chúng tôi mới từ tốn nói: “ Các em thấy
không, lòng oán hận hay thù ghét người khác đã làm chúng ta thật nặng nề và khổ
sở. Càng oán ghét và không tha thứ cho người khác ta càng giữ lấy ghánh nặng
khó chịu ấy mãi trong lòng. Lòng vị tha, sự cảm thông với những lỗi lầm của người
khác không chỉ là món quà quý giá để ta trao tặng mọi người, mà đó còn là một
món quà tốt đẹp mỗi chúng ta dành tặng bản thân mình”.
_(sưu tầm)_
_(sưu tầm)_
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét