Thưở xưa có vị tu hành
Thật là đức hạnh nổi
danh vô cùng
Thầy tên là sư Chánh
Thông
Lâu nay muốn kiếm
trong vùng rừng thưa
Một nơi thuận tiện xây
chùa
Giúp cho Phật tử chỗ
tu dễ dàng.
Một hôm đầy ánh trăng
vàng
Sau khi tắm suối, sư
đang trở về
Băng ngang giữa cánh
rừng khuya
Bỗng nghe vẳng tiếng
ai kia kêu thầy,
Quay nhìn quanh quất
đâu đây
Thấy ngay thấp thoáng
dưới cây bóng hình
Người trông giống hồ
ly tinh
Bước ra đảnh lễ cúi
mình thưa ngay:
"Con xin phép
hướng dẫn thầy
Tới nơi thích hợp để
xây dựng chùa!"
Lời người lạ thoảng
như ru
Sư nghe ưng thuận rất
ư vui mừng.
Cả hai đêm đó lên
đường
Vượt đèo, lội suối,
băng rừng, trèo non
Tới nơi thoả nguyện
chờ mong
Ngọn đồi thơ mộng mênh
mông vô cùng
Sư nhìn khoảnh đất rất
mừng
Và rồi quyết định chọn
vùng này ngay
Sẽ xây chùa tại chốn
đây
Bõ công tìm kiếm bao
ngày tháng qua.
Thời gian thấm thoắt
trôi xa
Chùa nay hoàn tất thật
là khang trang
Mậu Lâm Tự tỏa đạo
vàng
Anh chàng chỉ lối dẫn
đường thuở xưa
Giờ đây tìm đến thăm
sư
Khẩn cầu xin ở lại tu
nhiệt tình.
Dù trông giống hồ ly
tinh
Sư nào câu nệ dáng
hình, nhận ngay.
Thâu làm đệ tử từ đây
Đặt tên Thủ Hạc ngày
ngày kệ kinh
Chuyên tâm ra sức học
hành
Lại chăm lo việc ở
quanh trong chùa.
*
Tháng ngày qua tựa
thoi đưa
Giờ đây sư Chánh Thông
xưa già rồi
Một ngày sư cũng lìa
đời
Trụ trì chùa cũ nhiều
người lên thay.
Để rồi lại đến một
ngày
Tuổi già lần lượt rời
ngay cõi trần,
Riêng Thủ Hạc vẫn yên
phần
Vẫn luôn mạnh khoẻ,
chuyên cần lo tu.
Đến đời hoà thượng
Nguyệt Chu
Trụ trì thứ bảy của
chùa Mậu Lâm
Trong chùa mọi việc
chi cần
Một tay Thủ Hạc lãnh
phần lo toan
Trung thành, chu đáo,
đảm đang
Giúp luôn cả đám dân
làng địa phương
Giúp thêm cả khách
hành hương
Sức luôn cố gắng, tâm
thường an vui.
*
Một năm lễ lớn tới rồi
Trên chùa chuẩn bị đón
người hành hương
Tính ra số khách thập
phương
Vài ngàn người sẽ tìm
đường lên đây
Chùa lo mọi việc xong
ngay
Chỉ riêng nước uống
vào ngày mai thôi
Sao cho đủ khắp mọi
người
Ấm trà thật lớn kiếm
thời khó sao!
Sư Nguyệt Chu lo biết
bao
Tới lui nghĩ ngợi, ra
vào thở than
Chợt nghe Thủ Hạc trấn
an:
"Con xin đi tới
ngôi làng quen xa
Mượn về một chiếc ấm
trà
Ấm này vĩ đại đủ pha
ngàn người
Cách đây ngàn dặm mà
thôi!"
Sư nghe mừng rỡ nhưng
rồi lo âu:
"Xa ngàn dặm dù
đi mau
Chỉ trong một tối kịp
đâu quay về,
Dễ chi mượn được ấm
kia
Ngày mai nước uống
chắc gì có đây!"
Nghe xong Thủ Hạc thưa
ngay:
"Con đi tức khắc,
xin thầy yên tâm!"
Mang đôi giầy cỏ vào
chân
Tức thời đệ tử biến
luôn khỏi chùa.
Sáng sau hoà thượng
Nguyệt Chu
Đang ngồi thiền định
tĩnh tu giữa phòng
Chợt nghe rộn rã ngoài
song
Biết ngay Thủ Hạc về
trong chùa này.
Sư nhìn ra thấy lạ
thay
Ấm trà vĩ đại để ngay
hiên ngoài
Sư kinh ngạc đến ngẩn
người
Rồi ngài sung sướng
thốt lời ngợi khen.
Ấm trà được sử dụng
liền
Đun sôi trà bốc hơi
lên thơm lừng
Hương thơm thanh thoát
lạ lùng
Vô cùng dễ chịu, vô
cùng dịu êm
Uống vào sảng khoái vô
biên
Bao người xin uống quả
nhiên hài lòng,
Ấm như một suối nguồn
trong
Rót trà đãi khách mãi
tuôn chẳng ngừng
Mọi người ca tụng tưng
bừng
Anh chàng Thủ Hạc vui
mừng nói ngay:
"Người ta gọi ấm
trà này
Là trà phúc đức xưa
nay giúp người
Trong đây tám món
tuyệt vời:
Bệnh thời biến mất.
Sức thời tăng thêm,
Bao nhiêu lo sợ dứt
liền,
Phát sinh trí tuệ.
Nhân duyên tạo nhiều
Được người tôn trọng
kính yêu,
Bao nhiêu tai nạn thảy
đều tránh qua,
Và tăng tuổi thọ thêm
ra
Ấm trà phúc đức quả là
quý thay!"
*
Đã qua bao tháng cùng
ngày
Anh chàng Thủ Hạc chùa
này sống dai
Trụ trì chùa tới thứ
mười
Anh chàng vẫn khoẻ,
thân người trẻ trung
Lại thêm tráng kiện vô
cùng
Bà con Phật tử đều
cung kính chàng.
Một hôm nắng đẹp hanh
vàng
Thênh thang nắng rọi,
rộn ràng chim ca
Anh chàng Thủ Hạc nhà
ta
Ra ngồi tắm nắng bên
hoa sân chùa
Thả hồn theo gió thơm
đưa
Nhẹ trôi vào giấc ngủ
trưa ngon lành
Để rồi bỗng hiện
nguyên hình
Hồ ly là cáo, thân
hình xấu xa,
Bất ngờ có khách bước
ra
Nhìn qua thấy chú cáo
già ngủ say
Vội vàng hoảng hốt kêu
ngay:
"Hồ ly xuất hiện
chốn này! Kinh sao!"
Chàng Thủ Hạc nghe ồn
ào
Giật mình tỉnh giấc
kịp đâu thu hình
Đông người xúm lại
thình lình
Chanh chua xỉa xói,
bất bình thét la:
"Bây giờ lộ mặt
thật ra
Ai ngờ mi lại chính là
hồ ly
Tưởng rằng núp bóng từ
bi
Tu hành học Phật xóa
đi nghiệp mình
Hồ ly vẫn hiện nguyên
hình
Súc sinh lại vẫn súc
sinh khác gì
Cút mau khỏi chốn này
đi
Xác thì xấu xí, thân
thì tanh hôi!"
*
Nghe xôn xao vọng
tiếng người
Trụ trì vội bước ra
nơi sân chùa
Anh chàng Thủ Hạc kính
thưa:
"Thầy và đồng đạo
vốn từ lâu nay
Hết lòng chiếu cố thân
này
Lòng tôi cảm kích bao
ngày khó quên
Nay xin báo đáp ơn
trên
Đem thần thông diễn
ngay liền quản đâu
Chuyện xưa tích cũ đã
lâu
Rừng kia xin hãy quay
đầu nhìn xem!"
Trong khu rừng rậm kế
bên
Hiện ra cảnh giới
trang nghiêm lạ lùng
Phật Đà thuyết pháp
giữa rừng
Bao nhiêu đệ tử chập
chùng vây quanh.
Mọi người kinh ngạc
thật tình
Cùng nhau quỳ lạy lòng
thành kính dâng
Chợt nghe Thủ Hạc nói
rằng:
"Tôi xin từ giã
đạo tràng giờ đây
Từ biệt chùa, từ biệt
thầy
Ấm trà phúc đức dâng
ngay biếu chùa
Để làm kỷ niệm nghĩa
xưa!"
Nói xong Thủ Hạc cũng
vừa lao đi
Thân như ánh chớp khác
chi
Nhắm khu rừng thẳm hồ
ly biến rồi.
*
Tuy mang xác cầm thú
thôi
Nhưng mà tư tưởng
tuyệt vời cao xa
Từ bi, hỷ xả, vị tha
Súc sinh đâu nữa, ngẫm
ra là người!
Là người sống ở trên
đời
Tuy hình hài vậy, tâm
thời xấu xa
Than ôi ngẫm kỹ chẳng
qua
Chỉ là dã thú, còn là
người đâu!
ST
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét