* * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * *
Kính bạch đức Thế Tôn, nhờ thực tập hơi thở và bước chân chánh niệm, con nhận diện được những gì đang xảy ra chung quanh con và con cũng nhận diện được những tâm hành đang biểu hiện trong con. Con biết con còn mang trong chiều sâu tâm thức con những vết thương của tổ tiên và của cha mẹ con để lại, và những vết thương đã được gây ra từ những năm con còn thơ ấu cho đến bây giờ.
Kính bạch đức Thế Tôn, nhờ thực tập hơi thở và bước chân chánh niệm, con nhận diện được những gì đang xảy ra chung quanh con và con cũng nhận diện được những tâm hành đang biểu hiện trong con. Con biết con còn mang trong chiều sâu tâm thức con những vết thương của tổ tiên và của cha mẹ con để lại, và những vết thương đã được gây ra từ những năm con còn thơ ấu cho đến bây giờ.
Có lúc những cảm thọ và những cảm xúc đau buồn nổi dậy trong con, và nếu con
không biết cách nhận diện, ôm ấp và làm cho chúng lắng dịu xuống thì con có thể
nói những lời và làm những điều gây đổ vỡ trong gia đình hay trong đoàn thể
con, và như vậy là con lại gây thêm đổ vỡ trong chính bản thân con nữa.
Con xin nhớ lời đức Thế Tôn chỉ dạy, thực tập hơi thở và bước
chân chánh niệm để chế tác thêm năng lượng trong đời sống hàng ngày. Với năng
lượng đó con có thể nhận diện các cảm thọ và cảm xúc đau buồn trong con và giúp
cho chúng lắng dịu xuống. Con biết là con không nên đè nén và đàn áp những cảm
thọ và cảm xúc ấy khi chúng trào lên, bởi vì làm như thế chỉ làm cho tình trạng
càng khó. Nhờ đức Thế Tôn chỉ dạy, con biết các cảm thọ và cảm xúc ấy một phần
lớn đều phát sinh từ tri giác và nhận thức hạn hẹp của con.
Con có những ý niệm sai lầm về con và về người khác, con có những
ý niệm về hạnh phúc và về khổ đau mà con không buông bỏ được cho nên con khổ.
Con đã tự làm khổ con rất nhiều vì những ý niệm ấy, ví dụ ý niệm cho rằng hạnh
phúc và đau khổ là do tự bên ngoài đi vào chứ không phải là do tâm con tạo dựng.
Cách nhìn, cách nghe, cách hiểu và cách phán xét của con đã làm
cho con đau khổ và cũng đã làm cho những người thương của con đau khổ. Con biết
rằng buông bỏ các ý niệm ấy đi thì con có nhiều cơ hội có hạnh phúc hơn. Một
khi buông bỏ được ý niệm chật hẹp và tri giác sai lầm thì các cảm thọ và cảm
xúc đớn đau sẽ không còn cơ sở để phát hiện nữa.
Thế Tôn, con xin hứa với Ngài là từ nay trở đi con sẽ tập quán
chiếu để thấy rằng phần lớn những khổ đau mà con gánh chịu đều phát xuất từ
cách nhìn, cách thấy, cách hiểu của con, từ ý niệm và tri giác của con. Con sẽ
không oán trách người khác nữa khi con khổ đau, mà con sẽ trở lại bản thân để
nhận diện cội nguồn của những khổ đau ấy trong phạm vi ý niệm và tri giác của
con. Con biết con còn rất nhiều vô minh, vì vậy cho nên nhận thức của con thường
sai lầm. Thế Tôn gọi những tri giác sai lầm ấy là vọng tưởng. Vọng tưởng là nền
tảng khổ đau. Con sẽ tập quán chiếu để buông bỏ vọng tưởng, và con sẽ quán chiếu
để giúp người khác buông bỏ vọng tưởng của họ để cho họ có thể vượt thoát khổ
đau của họ.
(Theo:langmai.org)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét