Thông thường
mỗi khi có tranh chấp, nhất định là do chấp trước thành kiến của mình, tự cho
mình là đúng. Nếu hai người đều cho là mình đúng nên mới có sự tranh chấp, nếu
anh ấy cho là đúng, tôi không tự nghĩ mình là đúng, sẽ không có chuyện gì xảy ra.
Họ tranh còn tôi nhường, tranh cãi chẳng còn dấy lên.
Đánh nhau thì phải do hai người đánh đấm; nếu một người đánh, một người nhường,
chẳng còn đánh nhau nữa! Mắng chửi cũng vậy, hai người chửi mắng nhau thì mới ầm
ĩ, một người mắng, một người nhịn thì người kia không thể tiếp tục chửi mắng nữa.
Từ đây cho thấy, hai người đánh lộn hoặc chửi mắng nhau, chứng tỏ hai người
ngang hàng; nếu một người cao, một người thấp sẽ chẳng thể cãi nhau được. Người
ở trình độ cao hơn sẽ nhường, sẽ không tranh cãi nữa. Chỗ này chúng ta phải học
hỏi, hễ học được thì trong đời này sẽ có nhiều hạnh phúc. Khi chúng ta muốn
cùng người khác cãi vả, tự mình phải sanh lòng hổ thẹn. Vì sao? Vì "TÔI
CŨNG GIỐNG NHƯ HỌ VẬY," không giống nhau thì làm sao cãi vả cho được.
HT. Tịnh Không

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét