Phật
pháp dạy nhất định không được báo thù. Vì sao ?
Đời này chúng ta báo
thù họ, đời sau họ lại báo thù chúng ta. Đời đời kiếp kiếp báo tới báo lui
không hề ngừng dứt, oán cừu càng kết càng sâu. Cho nên Phật dạy không nên
báo thù.
Phật đã chứng minh cho
chúng ta xem việc Ca Lợi vương cắt xẻo thân thể trong kinh Kim Cang; hoặc một
số chuyện nhân quả được tỉ mỉ ghi chép lại trong kinh Đại Niết Bàn. Ca Lợi
vương, Ca Lợi là tiếng Phạn, nghĩa Trung Quốc là bạo quân, hôn quân vô
đạo.
Ông gặp một người tu
hành trên núi là Nhẫn Nhục tiên nhân liền đem xử tử lăng trì một cách vô cớ,
dùng dao nhỏ cắt từng miếng thịt trên thân thể cho đến khi chết. Tuy nhiên Nhẫn
Nhục tiên nhân không hề có ý niệm oán hận hay báo thù.
Ngài chính là Thích Ca
Mâu Ni khi còn là Bồ tát, chưa thành Phật, đang tu nhẫn nhục ba la mật.
Phật dạy chúng ta không
nên khởi chút oán hận, không mang tâm báo thù. Khởi tâm báo thù chứng tỏ mình
còn là phàm phu, nhất định đọa lạc.
Oan gia nên giải không
nên kết, họ báo thù ta, ta hiểu rõ mình đang trả nợ, gút kết từ đây coi như trả
xong, đời sau nếu có gặp lại cũng hân hoan vui mừng. Ý nghĩ mình đang trả nợ sẽ
giúp chúng ta thanh tịnh được tâm, mãi mãi tự tại. “Thanh tịnh – Bình đẳng –
Giác” là nguyên tắc tu của Tịch Căn, thành tựu pháp môn bất nhị của Tịch
Căn.
Người khác hủy báng,
chúng nghe rồi hoan hỉ; người khác nhục mạ, hãm hại, chúng ta hoan hỉ tiếp
nhận.
Đại sư Ấn Quang nói
“Hại đến nhà tan người chết, hại đến ngũ mã phân thây, chúng ta đều không oán
trời trách người, quyết không oán hận người đã hại chúng ta”.
H.T. TỊNH KHÔNG !

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét