Một ngày, A Na Luật
cùng 4 vị đồng tu mới gia nhập ngồi thảo luận với nhau: Cái gì là khổ nhất?
Một vị nói: “Con
người khổ nhất là lòng tham dục, khi lòng tham dục không được thỏa mãn, thật sự
là khổ. Không ngôn ngữ nào diễn tả được”.
Một vị nói: “Trong
nhân sinh, khổ nhất là không được ăn no, dạ dày cứ kêu réo mãi, thật là khổ khó
có gì sánh được”.
Một vị nói: “Con người khổ nhất là khi tức giận, oán thù, nộ khí bốc lên,
lửa từ mắt phóng ra, khi đó cái tâm thật là quá khổ”.
Một vị lại nói: “Con người khổ nhất là sự nhát gan,
trước sợ lang sói, sau sợ hùm beo, không có một giây phút nào cảm thấy bình
an”.
Đúng lúc Phật đi qua nghe thấy bọn họ đàm luận bèn
đưa ra lời giáo huấn: “Các con đều chưa nói được cái gốc của khổ, tất cả những
điều các con nói đều xuất phát từ những thói quen từ tiền kiếp dưỡng thành, nó
khiến cho các con đưa ra những thiên kiến đó. Trong số các con, có người từng
là chim bồ câu chuyển thế, vì vậy nên cho rằng dục niệm là khổ; có người kiếp
trước là con chim ưng bị đói chuyển thế nên cho rằng đói là khổ, có người là rắn
độc chuyển sinh nên nghĩ sân hận là khổ, có người kiếp trước là thỏ nên luôn cảm
thấy sợ hãi là khổ. Tất cả những điều khổ nhất trên thế gian này, đều xuất phát
từ thân thể”.
Bị làm người chính là phải chịu khổ. Vì thế nếu muốn
thoát ly bể khổ thì chỉ có phương pháp duy nhất là tu luyện.
ST
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét