Bất cứ điều gì xảy đến với chúng ta, dù điều đó
là tốt hoặc xấu. Điều đầu tiên chúng ta cần làm khi đón nhận chúng là quan sát.
Ta hãy biến ta thành người quan sát. Khi ta trở thành người quan sát thì ta sẽ
không bị đồng hoá bởi những sự kiện đang xảy ra.
Vì không bị đồng hoá nên ta đón nhận những sự
kiện đang xảy đến với chúng ta một cách tròn đầy. Tiếp nhận một sự kiện đến với
chúng ta một cách tròn đầy là cho ta cơ hội thấy được tính hai mặt của chúng.
Nếu sự kiện đó là một sự kiện xấu thì ta cũng thấy được những ảnh hưởng tốt từ
chúng đem lại. Và nhờ thấy được như thế nên ta không bị những khổ đau, buồn
thương nhấn chìm. Còn với một điều tốt xảy đến với chúng ta, chúng ta vẫn thấy
được mặt bên kia của chúng. Chúng ta thấy được những nguy cơ đàng tiềm ẩn trong
chúng.
Vì thấy được những nguy cơ, rủi ro tiềm ẩn nên
ta không quá vui, không quá tự mãn nhưng đồng thời ta cũng biết cách tạo thêm
nhiều điều kiện cho những điều tốt ấy phát triển. Là người quan sát ta sẽ làm
chủ được đời sống của mình. Niềm vui là gì, hạnh phúc là gì nếu không phải là
sự bình an trong đời sống hàng ngày của chúng ta.
Và ta chỉ có thể bình an khi ta biết nhìn những
vấn đề đến với chúng ta như người quan sát. Nhìn những vấn đề đang xảy đến với
chúng ta như người quan sát ta sẽ không đắm chìm vào chúng. Ta sẽ biết xử lý
chúng. Và ta cũng biết cách đón nhận chúng.
Đón nhận vấn đề với tâm người quan sát sẽ cho
ta cơ hội thấy được vẻ đẹp của chúng. Và ta sẽ khám phá ra rằng mọi vấn đề điều
có vẻ đẹp riêng. Vấn đề đó là đau khổ vẫn có vẻ đẹp riêng của đau khổ. Vấn đề
đó là hạnh phúc cũng có vẻ đẹp riêng của hạnh phúc. Vẻ đẹp của khổ đau và vẻ
đẹp của hạnh phúc hoàn toàn không trái chống nhau. Không những không trái chống
nhau mà còn tô điểm cho nhau.
Ví như có một người phải trải qua rất nhiều khó
khăn, vất vả để thực hiện lý tưởng, hoài bảo, ước mơ của mình. Rồi một ngày kia
người ấy đạt được những gì mình mong ước. Thì rõ ràng những khó khăn ấy đã làm
đẹp thêm thành công của người này. Là người quan sát sẽ cho ta rất nhiều cơ hội
để sống bình an giữa dòng đời luôn biến động. Và vì là người quan sát nên dù
cho dòng đời có biến động như thế nào đi chăng nữa ta vẫn luôn là người chủ
động. Và để trở thành người quan sát thật thụ ta phải biết cách quan sát, ta
phải học cách quan sát.
Trước tiên ta phải quan sát những gì đang diễn
ra trong thân thể của ta. Ta phải thấy được những mấy động của thân thể ta khi
ta đi, đứng, nằm, và ngồi. Ta phải quan sát thân thể ta trong mọi lúc, mọi nơi.
Bởi vì ta mới tập làm người quan sát nên ta sẽ thường quên, quên quan sát những
gì đang diễn ra nơi thân thể ta. Điều này không quan trọng, miễn là khi biết
rằng ta đã quên thì đơn giản là trở về làm người quan sát lại. Ta quan sát thân
thể ta trong khi ta đi, trong khi ta đứng, nằm và ngồi được thuần thục thì ta
sẽ dễ dàng nhận thấy những gì đang diễn ra trong tâm của ta.
Với tâm của ta, ta cũng là người quan sát. Ta
quan sát thấy tâm ta đang giận. Ta quan sát thấy tâm ta đang buồn. Ta quan sát
thấy tâm ta đang vui... dù ta có giận, buồn, vui... hay bất cứ điều gì khác thì
ta vẫn hãy là người quan sát. Chỉ có là người quan sát mới cho ta cơ hội để
nhận ra vẻ đẹp của sự sống. Chỉ có là người quan sát mới cho ta thấy được hai
mặt của một vấn đề. Chỉ có là người quan sát mới cho ta thấy được bình an, hạnh
phúc là những gì đã có sẵn trong giây phút này. Trong giây phút ta là người
quan sát.
ST
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét