Trước hết, nói qua ý nghĩa việc mình được thân
người. Phật nói: “Thân người khó được, Phật pháp khó nghe”. Quý vị thấy mình
được thân người cũng đâu khó gì, pháp mình cũng được nghe đâu thấy khó gì, sao
Phật lại nói: “Thân người khó được, Phật pháp khó nghe”? Phật dạy: “Trong kiếp luân
hồi sinh tử này chúng ta được thân người là việc rất hy hữu, đâu phải chuyện
thường”. Kinh có một ví dụ: Được thân người giống như rùa mù gặp được bọng cây.
Trong biển cả to lớn có khúc cây mục, trong khúc cây có một bọng trống lớn, gió
thổi sóng đưa khúc cây qua lại, dưới biển có con rùa mù mắt, trăm năm mới nổi
lên một lần. Khi nổi lên làm sao mà vào trúng bọng cây đó, có dễ hay không? Rùa
có mắt sáng đã khó rồi vì bọng cây không đứng một chỗ, cứ trôi qua trôi lại.
Con rùa mù có thể nổi lên vào trúng bọng cây là chuyện hy hữu. Chúng ta được
thân người ở đây cũng như vậy. Nếu người không hiểu đạo, ba nghiệp thân, khẩu,
ý cứ tạo nghiệp thì dễ đọa vào trong các đường ác, biết bao giờ mới trở lại
thân người. Nói thân người khó được là như vậy. Khi chết thì nghiệp cứ dẫn đi
chứ không ai chọn được đường đi, nếu lỡ sinh vào các loài súc sanh hay ngạ quỷ
thì kiếp sống rất lâu dài, không biết bao giờ mới ra được.
Có câu chuyện về Tổ Xà-già-đa ở Ấn Độ, một hôm
Tổ đi vào thành, tới cửa gặp một con ngạ quỷ đang đứng khóc. Ngài đã chứng
Thánh quả, có thiên nhãn nên mới thấy được như vậy.
Ngài hỏi:
- Vì sao con khóc?
Quỷ con trả lời:
- Mẹ con sinh con ra chưa được bao lâu thì đi
vào thành này tìm thức ăn, con chờ lâu quá mà không thấy mẹ con ra. Con đang
đói khát, mong Ngài vào thành có gặp mẹ con thì nhắn lại dùm.
Ngài đi vào thành thì gặp ngạ quỷ mẹ.
Ngài hỏi:
- Sao ngươi vào đây lại để con ngươi đói khát
đứng ngoài thành chờ?
Quỷ mẹ đáp:
- Bạch Ngài, con vừa mới sinh ra nó, còn đang
yếu vào đây tìm thức ăn, tìm được chút gì thì bị những loài quỷ khác mạnh giựt
hết. Vừa rồi, con thấy một người đang bệnh ói mửa bên đường, con lấy được thức
ăn đó định mang ra cho con nhưng sợ vị thần giữ cửa thành ngăn lại. Xin Ngài
ủng hộ giúp con đi ra để cho con của con ăn, vì nó đói khát lâu lắm rồi.
Ngài nhận giúp đưa ra, xong lại hỏi:
- Ngươi sinh vào loài ngạ quỷ bao lâu và bao
lâu nữa mới hết kiếp ngạ quỷ?
Quỷ mẹ trả lời:
- Con cũng không nhớ là đã bao lâu và cũng
không biết bao lâu mới hết kiếp này. Nhưng con ở đây, đã thấy thành này bảy lần
thành rồi hoại, mà con vẫn còn đây.
Vậy quý Phật tử thấy thời gian là bao lâu, bảy
lần thành hoại như vậy là bao nhiêu năm? Nên Phật mới nói: “Mất thân người rất
khó được trở lại, được thân người rất quý hiếm”. Khi có được thân rồi thì cũng
không bền chắc, không đảm bảo lâu dài.
Quý Phật tử có ai dám bảo mình sống được bao
lâu không? Phật dạy mạng sống con người là trong hơi thở. Mọi người nhìn thấy
cái tướng thô của thân, nên nghĩ sinh ra ít nhất cũng sống vài chục năm. Trong
kinh Tứ Thập Nhị Chương, có một lần Phật muốn thử các vị Tỳ-kheo nên hỏi: “Mạng
người sống được bao lâu?”.
Có vị Tỳ-kheo đáp:
- Bạch Thế Tôn mạng người sống trong nửa ngày.
Phật không chấp nhận, nói:
- Ông chưa hiểu đạo.
Một vị khác bạch:
- Bạch Thế Tôn, mạng sống của con người chỉ
trong bữa ăn.
Một vị khác trả lời:
- Bạch Thế Tôn, mạng sống của con người chỉ
trong trong hơi thở.
Phật gật đầu nói:
- Ông hiểu đạo.
Thấy mạng sống trong hơi thở mới thấy đúng lẽ
thật. Nếu quý Phật tử quán cho kỹ sẽ thấy đúng là mạng sống chỉ trong hơi thở.
Ví dụ: Từ đây đi tới trung tâm thành phố là
mười lăm cây số. Đó là chúng ta thấy theo con mắt thường của mình, cứ tưởng như
vậy là chính xác, nhưng chưa chính xác đâu! Khi chúng ta muốn đi qua mười lăm
cây số đó, trước hết phải đi qua từng cây số một, từng mét, từng bước. Nếu đứng
một chỗ thì làm sao tới được mười lăm cây số đó. Nhưng thường người ta ít nhìn
thấu đến chỗ vi tế như vậy, chỉ nhìn thấy tướng thô. Chẳng hạn khi ta đốt một
cây nhang, quay một vòng thì ta thấy cái vòng tròn, nhưng thật ra không phải là
vòng tròn mà là từng chấm lửa, nó kết lại quá nhanh khiến mắt ta nhìn thấy một
vòng tròn. Cũng vậy, sở dĩ ta sống được sáu, bảy chục năm thì phải qua từng hơi
thở, cộng lại thì mới thành được sáu, bảy chục năm. Nếu trong khoảng giữa đó có
một, hai hơi thở không cộng lại thì sao? Vậy có phải mạng sống là trong hơi thở
không? Nếu nói mạng sống trong bữa ăn thì khoảng mười hơi thở không cộng lại
đâu có ý nghĩa gì, vì mạng sống tới một bữa ăn kia mà! Cho nên Phật nói: “Mạng
sống của người chỉ trong hơi thở”, nhưng thường thì chúng ta thấy mạng sống tới
sáu, bảy chục năm nên thấy nó dài rồi dính mắc vào nó.
Người Tây Tạng có một câu ngạn ngữ “Ngày mai
hay đời sau cái gì tới trước ta không thể biết được”. Chúng ta không thể biết
được ngày mai tới trước hay đời sau tới trước. Có khi ngủ dậy là đi rồi, thế
nên người Tây Tạng thấm sâu Phật pháp. Có một vị thầy nổi tiếng người Tây Tạng,
mỗi đêm lúc đi ngủ, Ngài luôn rửa sạch tách, bình trà lau khô rồi gói lại cất
trên đầu giường. Ngài nói vì ngủ rồi thì không chắc chắn có thức dậy được
không? Nếu mỗi người chúng ta mà thấy được như vậy thì tu rất là mau tiến. Thân
người mỏng manh như vậy mà mình không lo chuẩn bị tìm cái gì cao quý hơn để
nương tựa, lại cứ bám chắc vào cái mỏng manh, bấp bênh này thành khổ. Cái cao
quý, đó là Phật pháp. Nhưng Phật pháp đâu dễ cho người nghe, như trong bài kệ
khai kinh:
“Vô thương thậm thâm vi diệu pháp
Bá thiên vạn kiếp nan tao ngộ v.v...”
Dịch:
“Pháp Phật sâu mầu chẳng gì hơn
Trăm ngàn muôn kiếp khó tìm cầu v.v...”
Nếu sinh ra
vào những vùng xa như vùng dân tộc thiểu số, có dễ nghe được Phật pháp không?
Hoặc khi sinh ra bị tật nguyền đui điếc thì có dễ nghe không? Ở Ấn Độ, ngay
thời Phật còn tại thế, có bao nhiêu người được nghe Phật pháp? Đâu phải thời đó
toàn xứ Ấn Độ ai cũng được nghe. Quán kỹ thì mới thấy được cái phước duyên của
mình, nên phải trân quý. Nếu không có duyên với Phật pháp thì không biết hiện giờ
mình đang ngồi ở đâu, trong loài nào? Vậy mới thấy được chỗ đáng quý của mình,
chứ không thì nghĩ: “Phật nói: “Phật pháp khó nghe”, sao mình nghe hoài mà đâu
có thấy khó gì!”
HT: THÍCH
NHẬT QUANG
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét