Một thời, Thế Tôn ở
giữa dâng chúng Koliya, tại thị trấn Kakakrapatta. Rồi Byagghapajja, đi đến đảnh
lễ, bạch Thế Tôn:
Bạch Thế Tôn, chúng
con là những người gia chủ thọ hưởng các dục vọng, sống trói buộc với vợ con, dùng hương chiên đàn, đeo vòng hoa, thọ lãnh vàng bạc. Bạch Thế
Tôn, hãy thuyết pháp cho những người như chúng con,để chúng con được hạnh phúc,
an lạc trong hiện tại…..
Này Byagghapajja, có bốn cửa xuất để tài sản bị
tiêu phí: Đam mê đàn bà; đam mê rượu chè; đam mê cờ bạc; bạn bè, thân hữu và
giao du với kẻ ác. Ví như một hồ nước lớn có bốn cửa nước chảy vào và bốn cửa
nước chảy ra. Có người đóng các cửa nước chảy vào và mở các cửa nước chảy ra.
Như vậy, nước hồ ấy ngày càng bị giảm thiểu, không tăng trưởng.
Lại nữa, này Byagghapajja, có bốn cửa nhập để tài sản
được hưng khởi: Không đắm say đàn bà; không đắm say rượu chè; không đắm say cờ
bạc; bạn bè, thân hữu và giao du với người thiện. Ví như một hồ nước lớn, có bố
cửa nước chảy vào và bốn cửa nước chảy ra. Có người mở các của nước chảy vào và
đóng các cửa nước chảy ra. Như vậy, nước hồ ấy ngày càng tăng trưởng, không có
giảm thiểu.
(ĐTKVN, Tăng Chi Bộ III, chương 8, phẩm Gotàmi, phần
Dìghajànu – Người Koliya, VNCPHVN ấn hành 1996, tr.661)
LỜI BÀN:
Đam mê là một cái thú đồng thời là cái tật của con
người. Có thể nói rằng hầu hết những người làm nên sự nghiệp đều bắt đầu từ những
đam mê nhưng có không ít người cũng vì đam mê mà thân bại, danh liệt. Cuộc sống
nếu thiếu đam mê sẽ nhạt nhẽo, vô vị và mất sinh khí. Vì thực ra, đam mê vốn
không phải là tội lỗi nhưng vấn đề cần đặt ra với con người là đam mê cái gì,
đam mê như thế nào?
Đam mê là một biểu hiện của nghiệp, thể hiện rõ
trong tư duy, ý chí và hành động. Ai đam mê cái gì thì nặng nghiệp về phương diện
ấy. Vì thế, người Phật tử phải luôn quán sát tự thân để biết rõ nghiệp của
mình. Nếu thấy rằng những khát vọng, mong ước, đắm say của mình hướng về Chân –
Thiện – Mỹ thì phát huy và ngược lại thì nên kiềm chế, loại trừ.
Về phương diện giữ gìn tài sản, nếu kiềm chế và
chuyển hóa được những đam mê bất chính là phương cách hiệu quả nhất. Vì một khi
đã thú, đã đam mê thực sự thì vấn đề tốn kém hay phung phí chẳng có nghĩa lý
gì; nhất là khi đã chìm đắm, say mê vào đàn bà (đàn ông), cờ bạc, rượu chè và bạn
xấu. Những ai đã từng một lần vung tiền qua cửa sổ để thỏa cái thú đam mê đến
khi hồi tỉnh mới thấy được cái giá của sự góp nhặt, chắt chiu, cần kiệm.
Tài sản do mồ hôi và công khó làm ra, vì thế người
con Phật phải hết sức trân quý, chi tiêu đúng mực, đúng chỗ để làm lợi ích cho
mình và người. Luôn quán sát tự thân, cẩn trọng với những đam mê bất chính,
tránh tiêu xài phung phí để xây dựng và giữ gìn cuộc sống luôn được an vui, hạnh
phúc.
ST
LỜI PHẬT DẠY:
Trả lờiXóa6 nguyên nhân phung phí tài sản:
___________________________________________
Nhân một buổi sáng đức Phật đi khất thực, thấy chàng Thiện Sanh, con gia chủ, hướng sáu phương lễ bái, đức Phật liền dạy muốn cho việc lễ bái có ý nghĩa, trước tiên không làm 4 hạnh ác là tham, sân, si, mê; sau đó tránh xa 6 nguyên nhân phung phí tài sản mà ở đời ít ai tránh khỏi. đó là:
1. Đam mê rượu: có sáu điều bất lợi là tài sản bị hao tổn, ưa đấu tranh, tật bệnh dễ xâm nhập, thương tổn danh dự, để lộ thân tàng, trí huệ thương tổn, tâm trí không bình tĩnh (Câu chuyện một vị ưu bà tắc vô tình uống lầm rượu mà phạm mọi giới: ăn cắp gà, sát sanh, tà dâm, nói dối);
2. Du hành đường phố phi thời: không ai che chở cho mình, không ai hộ trì gia đình, tài sản không ai trông nom, bị tình nghi tác giả các ác sự, nạn nhân các tin đồn thất thiệt, tự rước vào thân nhiều khổ não;
3. La cà đình đám hí viện: tâm mơ tưởng vui chơi, bỏ bê vợ con,xao lãng công ăn việc làm, hao tổn tiền bạc;
4. Đam mê cờ bạc: nếu thắng thì gây thù oán, nếu thua thì tâm sanh phiền muộn, tài sản bị hao thất, gây ra tranh chấp đánh lộn, tại hội trường lời nói không ai tin, bạn hữu khinh khi, vấn đề cưới gả không được tín nhiệm;
5. Thân cận ác hữu: đó là những bạn cờ bạc, bạn loạn hành, người nghiện rượu, kẻ bạo động, người lừa gạt;
6. Quen thói lười biếng: luôn luôn kiếm cớ để từ chối làm việc (quá nóng, quá lạnh, quá trễ, quá đói, quá no).