___________________________________________
Những thăng trầm
vinh nhục trong đời, trải nghiệm về sự được mất có đó rồi không đó, khiến chúng
ta nhận ra giá trị của phước đức.
Một thời, Thế Tôn trú ở Sàvatthi. Rồi gia chủ
Anàthapindika đi đến đảnh lễ Thế Tôn và ngồi xuống một bên. Thế Tôn nói với gia
chủ Anàthapindika:
Có bốn pháp này, này Gia chủ, khả lạc, khả hỷ, khả
ý, khó được ở đời. Thế nào là bốn?
Mong rằng tài sản khởi lên cho ta đúng pháp; mong rằng
tiếng tốt được đồn về ta, cùng với bà con; mong rằng ta được sống lâu, thọ mạng
kéo dài; mong rằng khi thân hoại mạng chung, ta được sanh lên cõi thiện, cõi trời
và cõi đời này. Đây là bốn pháp khả lạc, khả hỷ, khả ý, khó được ở đời.
Này Gia chủ, đối với bốn pháp khả lạc, khả hỷ, khả
ý, khó được ở đời này, có bốn pháp đưa đến chứng được những pháp ấy. Thế nào là
bốn? Đó là đầy đủ lòng tin, đầy đủ giới, đầy đủ bố thí và đầy đủ trí tuệ.
(ĐTKVN, Tăng Chi Bộ I, chương 4, phẩm Nghiệp công đức,
phần Bốn nghiệp công đức [lược], VNCPHVN ấn hành,1996, tr.676)
LỜI BÀN:
Sống ở đời, ai cũng mong muốn được đầy đủ, sung túc
và thịnh phát. Không những thế, họ còn mong ước được danh thơm, khỏe mạnh và sống
lâu, xa hơn nữa là mong rằng sau khi từ giã cõi đời được sanh về thế giới an
lành. Những hoài mong đó thật chính đáng, thiện lành nhưng khó được, bởi không
mấy người có đủ phước báo tròn đầy.
Thường thì chúng ta được cái này lại mất cái kia.
Tuy vậy, có cái để được cũng quý hóa lắm rồi, vì xung quanh ta có khá nhiều người
chẳng còn gì để mất. Chính những thăng trầm vinh nhục trong đời, trải nghiệm về
sự được mất có đó rồi không đó, khiến chúng ta nhận ra giá trị của phước đức.
“Có tài mà cậy chi tài”, có nhiều thứ nhưng ai dám chắc rằng chúng là của ta
mãi mãi? Chỉ có phước đức sâu dày, may ra mới đem lại bình an, hạnh phúc trong
cuộc mưu sinh đầy biến động này.
Không phải ngẫu nhiên mà ông cha ta đã rút ra kinh
nghiệm sống quý giá “Có phước, có đức mặc sức mà hưởng”. Phước đức ấy chính là
sự tiếp nối tuệ giác của Thế Tôn, ứng dụng trong đời sống hàng ngày thông qua
những biểu hiện thiết thực: có đầy đủ niềm tin, giới hạnh, bố thí và trí tuệ.
Niềm tin Tam bảo là cội nguồn của mọi phước đức. Vì ba ngôi quý báu Phật Pháp
Tăng là ngọn đuốc sáng soi đường cho mọi nẻo lành. An trú vững chắc vào niềm tịnh
tín Tam bảo thì tự khắc chúng ta sẽ thiết lập được đời sống đạo đức, lương thiện
và hân hoan với thí xả, mở rộng lòng ra với mọi người. Biết sống với niềm tin,
đạo đức và buông xả, sống cho mình và mọi người, sống với an vui hiện tại và
tương lai, đó chính là tuệ giác.
Vì thế, mong ước hạnh phúc của hàng Phật tử không
phải là mơ ước suông, tin tưởng mơ hồ, cầu xin ai đó ban phước mà phải tích
lũy, xây dựng phước báo cho mình bằng cách sống tốt trong từng ngày, từng giờ. Một
khi phước đức đã đủ đầy thì mọi việc tùy duyên thành tựu như ý, an vui và hạnh
phúc bền lâu.
Theo lời Phật dạy trong Kinh tạng Nikaya
ST
ST
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét