Trước thời Phật ra đời,
ở Ấn Độ có nhiều vị tu hành rất công phu, có sức thiền định cao, nhưng vẫn lẫn
quẩn trong sanh tử. Như chuyện vị Phạm Chí Hắc thị tu đắc năm thần thông,
thuyết pháp rất hay, đến cả trời Đế Thích cũng xuống nghe pháp. Song, một hôm
nghe vị ấy giảng xong, trời Đế Thích tỏ vẻ buồn bã rơi lệ.
Phạm Chí thấy lạ bèn hỏi:
- Ngài vì sao buồn khóc như thế?
Trời Đế Thích nói:
- Tôi nghe Ngài giảng pháp rất hay, song tôi biết rõ tuổi thọ của Ngài chỉ còn
bảy ngày nữa thôi.
Phạm Chí nghe xong hoảng sợ, xin Trời Đế Thích cứu cho. Trời Đế Thích từ chối
mà chỉ ông đến Đức Phật. Phạm Chí bèn vội đến chỗ Phật, trên đường ông thấy hai
cây ngô đồng đang trổ hoa đẹp, liền dùng thần thông nhổ cả hai cây bưng trên
hai tay đến cúng dường Phật. Phật gọi tiên nhân Phạm Chí bảo:
- Hãy buông đi !
Phạm Chí liền buông cây hoa ngô đồng trên tay trái. Phật lại bảo:
- Buông đi !
Phạm Chí buông tiếp cây hoa ngô đồng trên tay phải. Phật lại bảo tiếp:
- Buông đi !
Phạm Chí liền thưa:
- Bạch Thế Tôn ! Hai tay con đều trống cả rồi, Ngài còn bảo con buông cái gì
nữa?
Phật bảo:
- Ta chẳng phải bảo ông buông gốc hoa đó, mà chính là bảo ông buông xả sáu trần
bên ngoài, sáu căn bên trong và sáu thức ở giữa kia kìa; tất cả một lúc buông
sạch hết không còn chỗ nào để buông nữa, ngay đó chính là chỗ ông thoát khỏi
sanh tử.
Phạm Chí ngay đó liền tỏ ngộ pháp vô sanh, lễ tạ Phật.
Như vậy, cho thấy rằng, dù tu đắc năm thần thông mà chưa đạt lậu tận thông, tức
sạch hết tình chấp ngã này, vẫn chưa khỏi vòng sanh tử luân hồi. Vậy thì, ngay
đây chúng ta hãy xác định rõ xem: Cái gì là Ta? Cái thây thúi 60, 70 ký lô này
chăng? Cái khối đen trắng, mập ốm, cao thấp này chăng? Cái buồn thương, giận
ghét, ích kỷ, kiêu căng, hơn thua, ta người này chăng? Nếu cái Ta chỉ có bấy
nhiêu đó, thì cuối cùng sẽ ra sao? Tức là chung cuộc sẽ: Ô hô! Ra nghĩa địa! Tổ
Lâm Tế từng dạy: “Này huynh đệ ! Các ông chớ nhận lấy kẻ bạn mộng huyễn này,
trong khoảng sớm chiều nó liền trở về vô thường. Các ông nhằm trong thế giới
này tìm vật gì làm giải thoát? Tìm một miếng cơm ăn, một manh áo vá qua ngày ư?
Cốt phải tìm hỏi bậc tri thức, chớ lần lựa đuổi theo thú vui! Thời giờ đáng
tiếc, niệm niệm vô thường, thô thì bị đất nước gió lửa, tế thì bị bốn tướng
sanh trụ dị diệt”. Đó là Ngài nhắc nhở cho người, phải tìm lấy một cái gì chân
thật làm chỗ nương tựa vững bền lâu dài, chớ bám vào cái xác thân mộng huyễn vô
thường này, dù cố gìn giữ cách mấy, cuối cùng cũng phải bỏ lại, tan hoại trả về
với cát bụi! Người có thực tâm tu hành có thể lơ là với việc này sao?
HT. Thích Thanh Từ
buông xả sáu trần bên ngoài, sáu căn bên trong và sáu thức ở giữa kia kìa; tất cả một lúc buông sạch hết không còn chỗ nào để buông nữa, ngay đó chính là chỗ ông thoát khỏi sanh tử.
Trả lờiXóa