Thứ Hai, 17 tháng 3, 2014

“Thầy dạy gì cho đệ vậy?’’


Có hai huynh đệ học cùng một thiền sư, sau khi nghe sư giảng xong hai huynh đệ cùng nhau công phu.

Người sư huynh tu tâm cứ vọng động hoài hành chẳng đặng khá, nhìn thấy người sư đệ đi đứng ngồi nằm nhẹ nhàng, trong sáng, mỗi ngày mỗi khác chẳng khác người liễu đạo, anh ta không dám hỏi thầy, bèn dò hỏi người sư đệ: ‘’Thầy dạy gì cho đệ vậy?’’

Người sư đệ biết là ông sư huynh của mình chỉ chấp thủ trên văn tự nên học không xong, hôm nay nếu mình đem văn tự ra lập lại lời thầy thì chưa chắc sư huynh hiểu, bèn nghĩ ra một cách đơn giản và thực dụng; dắt ông sư huynh ra bờ sông rồi bảo rằng: ‘’Sư huynh hãy đi xuống sông đi.‘’

Người sư huynh không hiểu nhưng vẫn nghe theo lời sư đệ, đi xuống sông nước tới đầu gối, người sư đệ bảo: ‘’Sư huynh hãy đi xa thêm nữa.‘’

Ông sư huynh đi thêm, nước tới bụng rồi dừng lại, ‘’sư huynh hãy ra xa thêm nữa ‘’ người sư đệ bảo.

Vì muốn học được đạo nên ông sư huynh bấm bụng chịu nhẫn, bước xa thêm nước tới cần cổ, ở trên bờ ông sư đệ cứ bảo: ‘’ra xa nữa…ra xa nữa…’’


Lúc này nước tới đầu mũi rồi, vậy mà ông sư đệ đứng ở trên bờ cứ bảo: ‘’ra xa nữa…ra xa nữa…’’ khiến ông sư huynh cứ trồi lên hụp xuống để thở; lúc này ông sư huynh mới ngộ được hơi thở là sự sống, sống trong giây phút hiện tại là thiền, hơi thở là ám chỉ sự sống trong hiện tại, nếu quên nó thì chẳng khác chi xác chết biết đi hít thở!


ST

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét