Này các đệ tử, nếu có ai xúc
phạm, thương tổn thân thể các vị, các vị nên kiềm chế tâm mình, đừng để lửa sân
hận thiêu đốt. Lại phải giữ lời ăn, tiếng nói, đừng buông lời ác độc để trả đũa
ai. Tâm sân hận trỗi dậy sẽ làm băng hoại đạo nghiệp, cháy hết công đức tu tập.
Đức tánh của kham nhẫn thì giữ giới và khổ hạnh cũng không thể sánh
bằng. Thực hành đức nhẫn mới xứng danh là bậc Thượng Nhân có sức mạnh. Người nào chưa
có thể chịu đựng sự nhục mạ một cách hoan hỷ, như uống cam lộ, thì chưa thể
xứng danh là người vào đạo có trí. Sự sân hận sẽ thiêu hủy tất cả pháp lành, nó
nguy hiểm hơn lửa dữ. Các vị phải canh phòng cẩn mật, đừng cho sân hận xâm
nhập. Trong các loại giặc cướp công đức thì sân hận là nguy hiểm bậc nhất.
Người thế gian sống thọ hưởng dục lạc, thiếu phương pháp chế ngự, nếu có sân
hận còn có thể tha thứ được. Người xuất gia hành đạo loại bỏ mọi thứ vui của
đời mà không loại bỏ được sân hận thì thật đáng trách, cũng giống như bầu trời
quang đãng mà có sấm sét nổi lên là điều không thích hợp.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét