Trong kinh Thập Thiện Nghiệp Đạo, thế tôn bảo
Sa Kiệt La Long Vương quán sát những chúng sinh trong đại hải từ hình trạng,
màu da, lớn nhỏ đều không giống nhau. Nguyên nhân gì tạo ra như vậy? Đó là đều
do các thứ bất thiện của thân khẩu ý tạo nên.
Con người vì sao khổ đến như vậy? Chúng ta phải
hiểu rõ chân tướng sự thật và đạo lý của nhân quả báo ứng. Trồng nhân thiện
nhất định được quả thiện, tạo ác nghiệp nhất định chiêu quả khổ. Cho nên đức
Phật dạy chúng ta phải viễn ly tham sân si. Khởi tham sân si là tạo ác nghiệp
cực trọng, chiêu cảm đến quả báo. Nhiều người trên thế gian có phước báu. Phước
báu đó là quả của tâm thiện, hành thiện tạo tác nghiệp thiện. Đức Phật đã dạy,
đoạn ác tu thiện thì nghiệp báo có thể thay đổi. Tiên sinh Viên Liễu Phàm,
triều nhà Minh, nhờ thông suốt đạo lý nhân quả này mà cả đời không những có thể
chuyển đổi vận mạng chính mình mà còn cầu được tài, được con, và được công
danh. “Phật thị môn trung, hữu cầu tất ứng” quả thực không sai.
Thế nhưng cầu nguyện có đạo lý của cầu nguyện.
Như lý như pháp mà cầu, nhất định sẽ đạt. Vậy, thế nào gọi là như lý như pháp
mà cầu? Chúng ta khởi tâm động niệm vì hạnh phúc của tất cả chúng sinh, không
chỉ riêng lẻ vì chính mình. Chẳng hạn, chúng ta cầu tài vì mục đích giúp đỡ
chúng sinh khổ nạn, lời nguyện cầu phát tài này là hợp lý, nên sẽ được cảm ứng.
Còn cầu phát tài cho chính mình hưởng thụ sẽ không thể cảm ứng. Chư Phật bồ tát
thành tựu việc thiện cho người, giúp người làm việc tốt, chứ không giúp người
làm việc ác. Giúp tạo ác nghiệp, chỉ có ma, không phải là Phật.
Chúng tôi những năm đầu khi vừa mới ra giảng
kinh, pháp sư Đức Dung ở Đài Loan thường đến nghe giảng kinh, hiện tại vị pháp
sư này đã qua đời. Khi đó, một hôm ông hỏi chúng tôi: “pháp sư Tịnh Không, ngài
thường hay nói ‘Phật thị môn trung, hữu cầu tất ứng’, bản thân tôi cảm thấy
hoài nghi. Tôi đã từng hướng đến bồ tát Địa Tạng cầu xin một cái tủ lạnh, nhưng
đã ba năm vẫn chưa có”. Chúng tôi liền hỏi ông ấy: “xin hỏi đạo tràng của thầy
ở bao nhiêu chúng vậy?” Ông nói chỉ có một mình ông. Chúng tôi liền nói: “không
cần thiết, nếu tôi là bồ tát Địa Tạng cũng sẽ không cho, vì chỉ có một mình ông
thì không cần thiết”. Chúng ta vì đại chúng, thì sự mong cầu này là hợp lý, còn
để một mình hưởng thụ mà mong cầu là sai.
Bản thân
chúng tôi học Phật nhiều năm kiểm nghiệm xác xác thực thực “hữu cầu tất ứng”.
Cái mong cầu của chúng tôi không phải là tủ lạnh, mà là kinh sách. Chúng tôi
muốn đọc những kinh sách nào, chỉ cần trong lòng nghĩ đến, thì khoảng một hai
tháng liền sẽ có người đưa đến, cảm ứng rất tốt. Chúng tôi nhớ được thời gian
linh ứng dài nhất là nửa năm. Khi đó trong lòng chúng tôi muốn tìm một bộ Trung
Quán Luận Sớ, chúng tôi nhờ người tìm giúp nhưng đến nửa năm mới tìm được, chân
thật “hữu cầu tất ứng”. Chúng ta xuất gia vì muốn thâm nhập kinh tạng, vì để
hoằng pháp lợi sinh, do đó kinh điển là sách tham khảo trọng yếu, quyết không
phải là nhu cầu xa xỉ, cũng không vì chính mình, cho nên cảm ứng không thể nghĩ
bàn.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét