Theo chư Tổ Liên tông dạy, niệm Phật
thành tiếng có bốn cách:
1. Cao thinh niệm;
2. Ðê thinh niệm;
3. Kim cang niệm;
4. Mặc niệm (thầm niệm).
1. Cao thinh niệm:
Cách nầy là chúng ta phải niệm lớn tiếng. Nhất là trường hợp có nhiều người đồng
niệm. Mặc dù niệm lớn tiếng, nhưng tất cả đều phải giữ hòa âm với nhau. Nghĩa
là âm thanh của mỗi người phải giữ ở một cung bậc hòa nhịp với nhau. Không nên ỷ
mình có âm thanh tốt mà niệm lớn tiếng, làm áp đảo âm thanh của những người
khác. Niệm như thế thì không nên. Niệm Phật đông người, giống như một buổi hòa
nhạc. Tất cả đều phải giữ tiết tấu ở một cung bậc không cao không thấp. Như thế,
thì khi phát ra âm thanh không bị chói tai. Ðó là nói niệm Phật cao thinh khi
có đông người.
Còn trường hợp nếu niệm Phật một mình, thì chúng ta cũng có thể niệm lớn tiếng.
Cách niệm nầy, có cái lợi là dễ dẹp trừ vọng niệm. Vì khi niệm lớn tiếng thì những
vọng niệm nghĩ xằng tính bậy khó có cơ hội sanh khởi. Nhưng với điều kiện là
mình phải nhiếp tâm lắng nghe thật kỹ lại âm thanh của mình. Nghĩa là khi đó
tâm và tiếng phải hiệp khắn nhau và phải niệm âm thanh cho thật rành rẽ rõ
ràng. Nên nhớ, khi niệm, không mau cũng không chậm. Tuy nhiên, niệm theo cách
cao thinh nầy, chúng ta sẽ dễ bị hao tổn khí lực.
2. Ðê thinh niệm:
Là niệm thấp hay nhỏ tiếng vừa đủ nghe. Cách niệm này, tuy lực dụng đối trị vọng
niệm, không bằng cách cao thinh, nhưng ít bị hao tổn khí lực tinh thần. Khi niệm
lớn tiếng cảm thấy mệt, thì liền đổi cách niệm nhỏ tiếng lại.
3. Kim cang niệm:
Là chỉ niệm khẻ, động môi mà thôi. Cách niệm nầy được cái lợi là hành giả có thể
niệm nhanh hơn là niệm ra tiếng. Theo Ðạo Nguyên pháp sư dạy, thì niệm theo lối
kim cang trì nầy, hành giả vừa không bị phí sức mà lại vừa được số câu nhiều
hơn. Nếu như hành giả chỉ niệm bốn chữ: A Di Ðà Phật. Theo Tổ Liên Trì cho rằng,
cách niệm kim cang trì nầy là có thể được bền lâu hơn những cách kia. Vì niệm
thầm (mặc trì) thì dễ hôn trầm, niệm lớn tiếng (cao thinh trì) cảm thấy phí sức.
Tuy nhiên, Tổ bảo chúng ta cũng không nên chấp một pháp nào cố định, mà phải
tùy nghi linh động thay đổi cho nó thích hợp.
4. Niệm thầm (mặc trì) :
Đây là cách niệm ở trong tâm. Nghĩa là chỉ có tâm niệm chớ không có khẩu niệm.
Cách niệm nầy, hành giả phải cẩn thận tinh ý lắm mới được. Vì con khỉ ý thức nó
hay chuyền nhảy lắm. Khi niệm, nếu chúng ta chỉ cần lơ đểnh chăm chú một chút,
là nó sẽ chạy rong khi nào mình không hay biết. Niệm Phật theo cách nầy, thì Phật
tử nằm vẫn niệm được. Niệm theo hai cách trên khi phát ra thành tiếng, thì không
nên nằm mà niệm. Vì như thế, theo chư Tổ dạy, đó là phạm vào cái lỗi khinh suất.
Nói tóm lại,
Bốn cách niệm Phật nói trên, phật tử tùy nghi linh động mà chuyển đổi. Không nhất
thiết phải theo một cách nào cố định. Việc tu hành niệm Phật, ta phải khéo léo
tùy thời mà uyển chuyển, nhất là phải thích hợp với tinh thần, sức khỏe và hoàn
cảnh của mình. Vì sự tu hành niệm Phật không phải một ngày một bữa, mà nó đòi hỏi
chúng ta phải gắng sức bền chí dẻo dai lâu dài.
Do đó, chúng ta cũng không nên quá cố chấp câu nệ vào hình thức. Nếu như Phật tử
không thể ngồi lâu, thì Phật tử nằm niệm Phật bằng cách niệm thầm nói trên, thì
cũng không có lỗi chi cả. Ðiều nầy kinh sách Phật Tổ chỉ dạy rất rõ. Thậm chí,
những lúc đi vệ sinh, chúng ta cũng vẫn niệm thầm. Chỉ không nên niệm ra tiếng
mà thôi. Nếu những nơi không thanh tịnh mà chúng ta niệm thành tiếng thì mới có
lỗi. Ngoài ra, thì không có sao cả.
ST


Ba ơi! Con muốn về nhà!
Trả lờiXóaNiệm Phật, kỳ thật chỉ là một loại tâm tình rất đơn thuần. Tâm tình khi niệm câu “ Nam Mô A Di Đà Phật” này, thì cũng giống như đứa con đọa lạc liêu lổng nhiều năm, nay muôn quay về nhà, khóc thét lên rằng: "Ba ơi! Con muốn về nhà!" loại tâm tình như vậy .
Ngay Khi đứa trẻ mê lạc, bổng nhiên hối ngộ, khóc thét lên rằng: “Ba ơi! Con muốn về nhà!”, người cha đã nhiều năm chờ đợi mỏi mòn, ngày nhớ đêm mong đứa con của mình, nhất định sẽ vui mừng đến rơi nước mắt, cho dù có liều cái mạng già cũng sẽ toàn tâm toàn lực cứu giúp đứa con, tiếp rước con về nhà, cho con tất cả sự ấm áp nhất tốt đẹp nhất trong nhà.
Đứa con bị bệnh rồi! thất nghiệp rồi! nợ nần chồng chất! Lại cách nhà rất xa! Con đường hiểm ác v.v. những thứ này đều không phải là vấn đề, tất cả những vấn đề khó khăn này, người cha đều sẽ vì đứa con mà lo liệu giải quyết, vấn đề là ở đứa con có chịu trở về nhà hay không mà thôi.
Thiện Đạo Đại Sư Ngữ Lục
Cẩn Dịch : Vọng Tây Cư Sĩ.