Thứ Hai, 2 tháng 4, 2018

Tình yêu là gì?

(Suốt ngày phải nói hay phải viết về mấy cái đề tài này miết nên mệt qué nhưng mà con người ta chỉ quan tâm đến đề tài này thôi hà)

Mở đầu một cách sốc hàng nha mọi người: TÌNH YÊU LÀ SẢN PHẨM CỦA TRÍ TƯỞNG TƯỢNG. Bởi vì nó không hề tồn tại. Khi mình yêu ai đó hay yêu cái gì đó thì đó là do trí tưởng tượng mà ra chứ hổng có phải yêu yiếc gì đâu nha. Vậy đi. Đơn giản ghê hơm? Hihi.

Có đứa hỏi: Ủa, kỳ vậy? Nếu vậy sao người ta đau khổ/hạnh phúc hoặc thậm chí tự tử khi thất tình luôn vậy?
Đáp: Bởi vì vầy nè: Vui riết cũng chán nên tìm cách buồn; buồn miết cũng mệt nên tìm cách vui; sống hoài cũng nản nên đi tự tử chơi chứ có gì đâu mà lạ.

Tình yêu không có tồn tại. Vì mình màu mè hoa lá hẹ nên mình tạo ra cái gọi là tình yêu chơi vậy thôi chứ yêu đương gì ở đây.

Hỏi: Vậy bậc giác ngộ có biết yêu không? Hổng lẽ không yêu ai cả sao? Vậy sao họ đi tìm cách giác ngộ để cứu độ tè le?
Đáp: Tình yêu không có tồn tại, ở người giác ngộ hay ở người thường thì cũng như nhau mà thôi. Do mình tưởng tượng nên mình ngỡ rằng bậc giác ngộ là từ bi dữ lắm, yêu người dữ lắm,…..Đó là sản phẩm của sự tưởng tượng. Trên đời này không ai yêu ai cả. Nhưng mà vậy chán quá nên mình tưởng tương ra tình yêu cho đỡ chán.

Vầy đi cho đơn giản: Khi chân ngứa cái mình đưa tay mình gãy cho đỡ ngứa. Chỉ là vậy thôi, nhưng trí tưởng tượng của mình bay bổng quá nên từ sự kiện đó ra nguyên thiên tình sử về tình yêu lãng mạn giữa chân và tay luôn. Hoặc là cây chuối mọc cạnh cây xoài, cây chuối ra quả chuối, cây xoài ra quả xoài, hai đứa cùng sống bên cạnh nhau, mạnh đứa nào đứa nấy ra quả, cái trí tưởng tượng của mình bay bổng thành ra nguyên tuồng cải lương về tình yêu của hai đứa nó. Trong khi tụi nó chẳng biết gì về tình yêu cả. Tụi nó chỉ sống bên cạnh nhau thôi. Cái tay và cái chân cũng vậy đó. Cái tay gãy chân khi ngứa, cái chân thì đi, cái mồm thì nhai thức ăn,… Mọi chuyện cứ vậy mà tiếp diễn, nhưng thông qua trí tưởng tượng của mình cái thành ra tay yêu chân nên gảy cho chân nè, chân yêu đường nên mới bước đi trên đường nè, mồm yêu thức ăn nên mới nhai thức ăn nè,…………… Nghe buồn cười chưa mọi người. Cái mà mình gọi là tình yêu nó cũng buồn cười vậy đó.

Ví dụ khác về con vật nha: Con mèo mẹ đẻ ra mèo con rồi nuôi con lớn, cho bú, liếm lông cho sạch, khi mèo con chưa mở mắt mèo mẹ ăn luôn cả phân và nước tiểu của mèo con, cho nên ổ mèo lúc đó rất sạch sẽ không hề có phân mèo gì cả. Con mèo mẹ nó chỉ làm việc của nó thôi. Đến con người thành ra đủ thứ chuyện nào là tình mẫu tử nào là sự thiêng liêng nào là tình yêu,………từa lưa. Trong khi con mèo không biết gì đến khái niệm này, nó vẫn làm công việc của nó và nó không có kể công với mèo con, nó không có bảo: Ê mại, tao nuôi mày thì khi tao già mày nuôi tao nha mậy. Con người còn chưa liếm đít con, chưa ăn phân uống nước tiểu của con mà đã kể công ghê gớm. Trong khi con mèo chả kể gì cả. Xét ra con người thua con mèo nữa đó. Nhưng mà mình không có biết, mình lỡ tưởng tượng rồi nên tưởng tượng tiếp và đẻ ra vô số khái niệm rồi đến quy ước xã hội nhằm mục đích biến cái đơn giản thành cái phức tạp chơi vậy đó. Trong khi con mèo hổng cần tranh cãi tranh luận lý luận gì cả, hằng ngày vẫn liếm đít ăn phân uống nước tiểu của con.

Đấy, tôi nói rồi. Cái được gọi là tình yêu thực ra chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng mà thôi. Không cần có tình yêu, vạn vật vẫn vậy, vẫn tự ra hoa có quả, mèo mẹ vẫn đẻ ra mèo con mà không hề kể công gì cả.

Chịu khó bỏ thời gian ra quán sát thiên nhiên hằng ngày thì mọi người tự nhận thấy ra thôi. Thiên nhiên là người thầy lớn nhất nhưng mình thường hay lơ là người thầy này lắm, mình giết chết thầy này rồi nhốt trẻ con vào trường học để cho nó học, trong khi đó chỉ cần thả nó ra thiên nhiên thì nó sẽ được vị thầy này dạy bảo tận tình.

Không ai tách rời khỏi thiên nhiên mà có thể giác ngộ cả. Nếu không tin thì mọi người cứ điểm lại cuộc đời của tất cả các bậc giác ngộ từ cổ chí kim thì sẽ thấy ra thôi chứ gì. 


5 nhận xét:

  1. Với cái tâm thật trong sáng quán sát thiên nhiên hằng ngày mới thấy được như vậy ạ! Thật hay chị ạ!

    Trả lờiXóa
  2. Với cái tâm thật trong sáng, quán sát thiên nhiên hằng ngày mới thấy được như vậy ạ! Ôi tình yêu của Chúa đâu rồi!

    Trả lờiXóa
  3. Thấy việc để làm
    Theo lý tự nhiên
    Thấm nhuần nhân quả
    Như như thị hiện.

    Trả lờiXóa
  4. Người thầy đáng lẽ hướng dẫn học trò học đời, học người, học thiên nhiên thì lại thay mặt trường đời để dạy trò nên dễ sanh ám khí....

    Trả lờiXóa
  5. Đây là tâm sự của nhiều bậc thầy mà tôi từng biết.

    Trả lờiXóa