Thứ Bảy, 19 tháng 8, 2017

Làm sao để biết mình có thật sự kiến tánh hay không?

Người thật sự kiến tánh thì sau khi kiến tánh các tập khí giảm dần theo thời gian. Nếu cho rằng mình đã kiến tánh mà các tập khí chẳng những không giảm mà còn có xu hướng tăng thì đó chính là mình kiến cái Tánh do Nàng Ngã tạo ra rồi.
Mà Ngã thì lúc nào cũng đẹp, ngay cả khi sân cũng đẹp, cho nên cái gì do Ngã tạo cũng rất là đẹp, rất là quyến rũ lòng người.
Nói vầy cho dễ hình dung nha. Cái Tánh do Ngã tạo ra mê ly y như tiếng hát của mỹ nhân ngư ở mũi Hảo Vọng vậy đó. Ai dính vào tiếng hát này rồi thì chỉ có mà phi thẳng thuyền vào, rồi bị đánh chìm, rồi tự mình nạp mạng cho người đẹp.
Bởi vậy lúc nào cũng nhớ kỹ rằng: Người thật sự kiến tánh thì tập khí ngày càng giảm chứ hổng phải ngày càng tăng.

Đó là điểm thứ nhất của kiến tánh. Điểm thứ hai là: Người thật sự kiến tánh thì do đã thấy Tánh rồi, biết chính xác Tánh là gì rồi, hổng có ảo tưởng nữa. Cho nên họ rất sáng suốt và biết luôn nên dùng phương tiện nào để giảm tập khí, khi nào nên dùng phương tiện nào là phù hợp; khi nào cầm lên, khi nào buông xuống, họ biết rất rõ, chứ hổng có mù mờ nữa. Nếu tự cho rằng mình đã kiến tánh mà không biết rõ phương tiện nào nên dùng, dùng như thế nào và khi nào nên bỏ phương tiện ấy thì ấy là mình kiến cái Tánh do Nàng Ngã tạo ra rồi đấy. Vì đó không thật, cho nên rất mờ ảo, chẳng thể rõ ràng là vậy đó.
Phật cao một thước. Ma cao một trượng. Cái Tánh thật thì chỉ có một, ai kiến rồi thì cái thấy giống nhau, không cần phải cãi hay bàn luận làm chi. Còn cái Tánh do Nàng Ngã tạo ra thì mơ mơ hồ hồ, chính vì nó mơ mơ hồ hồ nên mỗi người kiến một kiểu. Chính vì mỗi người kiến một kiểu, cho nên mới phải bàn luận tới lui.
Cái thật thì chỉ có một và giống nhau ở tất cả, còn cái na ná thì là vô số luôn.

Cho nên người thật sự kiến tánh chẳng cần bàn luận dài dòng. Chỉ cần trong vòng một nốt nhạc (thậm chí là chẳng cần nốt nhạc nào) vẫn có thể hiểu nhau là vậy đó.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét