Thứ Năm, 23 tháng 4, 2015

Thầy Viên Minh Thuyết Pháp: Tỉnh Thức Sống Cái Đang Là (Trích)

Thầy Viên Minh nói rằng, Thầy đến California đã thấy cảm giác thân quen, vì gặp lại nhiều Phật Tử Chùa Kỳ Viên Tự, quen lâu lắm rồi.

Thầy nói, Thầy đã tận lực nghiên cứu và rồi đã thấy điểm chung giữa các tôn giáo, các tông phái Phật giáo -- tất cả đều nói về một sự thật, một chân lý ngay nơi đời sống chúng ta, ai giác ngộ.

Do vậy, Thầy nói, Thiền không phân biệt tôn giáo, tông phái vì hễ giác ngộ là nói giống nhau. Ai còn bị kẹt là thấy vướng mắc, hết kẹt sẽ hết vướng. Thầy Viên Minh tự học, tự thực nghiệm, và đã biên soạn cuốn Thiền Trong Đời Sống -- nói về Thiền Phật Giáo Nguyên Thủy và Phát Triển, nêu ra Lý vẫn là một. Chân lý là ở đời này, ở nơi mắt tai mũi lưỡi thân ý, nơi sự xúc chạm, Niết bàn ở nơi mình.

Thầy Viên Minh nói, "Chỉ cần Trọn Vẹn Tỉnh Thức Với Chính Mình, đó chính là chỗ trong kinh nói Tinh Tấn Chánh Niệm Tỉnh Giác Thân Thọ Tâm Pháp."

Thầy Viên Minh nói, Thầy không có phương pháp Thiền nào hết, vì đối tượng và tâm thiền đều sẵn nơi mình; hãy nhận ra tâm gì khởi thì có phiền não, tâm gì thì là hạnh phúc và giải thoát.

Cho nên nói, Đức Phật khai thị, vì là chỉ ra cái có sẵn nơi tâm môi người.

Thầy Viên Minh dẫn ra một thí dụ, như người được tặng một lâu đài, và người này bị bịt mắt, đẩy vào lâu đài, hễ đụng gì là bị u đầu sứt trán, bước ra vườn thì té nơi tầng cấp, té hồ nước, tính tự tử. Người tặng lâu đài mới nói, anh chỉ cần mở khăn bịt mắt là thấy: hồ đẹp, tầng cấp mới té lại là đá quý, trong nhà toàn đồ quý.

Tương tự, như mình trong đời này, mắt tai mũi lưỡi thân ý mình như người mù không biết dùng. Phiền não là do mình vô minh thôi.

Do vậy, tại sao phảỉ vào thiền viện, trong khi mình có thể thiền khi ngồi xe buýt, khi nấu ăn, khi tắm. Thiền chính là dùng tâm mình nhìn lại các pháp đang hiện hữu.

Ngay khi bước đi, nếu trọn vẹn tĩnh lặng, không thêm bớt gì... chính đó là Niết Bàn.

Do vậy, Thiền chính là hễ đói thì ăn, hễ khát thì uống. Chúng ta cứ bị lôi kéo vào quá khứ, vào tương lai, vào bên ngoài nên không trọn vẹn đi đứng nằm ngồi.

Thầy Viên Minh nói, khi ngồi Thiền cũng không cần làm gì, chỉ là trở về thân tâm như nó Đang Là. Vì sống với cái Đang Là, chính là Thiền.

Thiền không phải ở tu viện. Cái sai chính là cố gắng Thiền để đừng Tham Sân Si, nhưng khởi tâm cố gắng thì đã là Tham cái tương lai, Sân với cái hiện tại.

Đức Phật dạy, khi sân hãy nhìn thấy sân như nó đang là; quý Phật tử nhìn như thế sẽ thấy rất an lạc.

Thầy Viên Minh nói, do vậy, Phật không khác chúng sinh, nhưng Phật nhận ra đầy đủ lâu đaì điện ngọc nơi này, còn chúng sinh chưa nhận ra.

Đó là ý nghĩa câu nói khi Đức Phật ra đời: Ta là tối thượng, la duy nhất. (Duy ngã độc tôn). Đơn giản có nghĩa là đơn giản trở về chính mình thì sẽ không còn luân hồi sinh tử.

Thầy Viên Minh nói, Thiền sư đắc đạo không bao giờ bảo người ta phải theo mình, vì chỉ cần bảo mọi người mở mắt ra là thấy mọi chuyện đều hoàn hảo.

Do vậy, không cần xuất gia, không cần vào thiền viện, không cần ngồi cho lâu... vì mỗi người có một khuôn, không cần bắt chước ai hết.

Đức Phật dạy ba pháp ấn -- vô thường, khổ, vô ngã -- chúng ta phải đối diện với cuộc sống mới thấy vô thường, khổ, vô ngã.

Thấy chân lý chỉ có nghĩa thấy thân thọ tâm pháp như nó Đang Là.

Thiền là phải tránh 4 thứ:

- Cho Là, vì Cho Là sẽ dẫn tới tà kiến;

- Tưởng Là, vì đây là vô minh;

- Phải Là, vì đây là ái dục;

- Sẽ Là, vì đây là tham ái.

Chỉ cần sống cái Đang Là, vì chân lý tự nó hoàn hảo. Cũng chẳng cần giải phẫu thẩm mỹ, vì đó là Phải Là.

Bản ngã có 3 yếu tố dễ nhận ra:

- Cướp Công Pháp: như cây ổi tự sống, như tim tự đập, mình không làm gì. Nếu nói "tôi ăn" hay "tôi đi," chính là cướp công pháp.

- Trộm Pháp: lấy về làm của mình, cho là mình sở hữu, nên nhận "của tôi."

- Thọc Gậy Bánh Xe Pháp: thí dụ, ham ăn tất sẽ đau bụng, uống rượu tất sẽ bệnh gan... mình sinh ra đã hoàn hảo rồi.

Một Phật Tử hỏi là khi nằm giường bệnh, làm sao có chánh niệm.

Thầy Viên Minh nói, chỉ cần Tứ Niệm Xứ, hãy tỉnh thức nhìn như các pháp đang là, xem các pháp có tương giao tự do hay trở ngại.

Thầy Viên Minh dẫn ra một kinh, Đức Phật thăm bệnh một thầy tỳ kheo, cũng chỉ dạy giữ chánh niệm. Thầy nói, bản thân Thầy đã từng hấp hối, và khi hấp hối, tâm lại sáng rõ hơn bình thường, chỉ còn sự đau đớn.

Một Phật tử hỏi, khi chết có biết mình đi về đâu?

Thầy Viên Minh nói, không cần biết đi đâu, vì người giác ngộ có đọa địa ngục vẫn lấy địa ngục làm bài học. Hãy luôn luôn giữ lấy Tánh Biết để sống, chỉ cần Trọn Vẹn Tỉnh Thức thôi, không cần niệm gì hết, vì sợ mới niệm. Nhưng Phật tử đừng chờ chết, vì chết là quả, tất sẽ tới theo kiểu nào đó, bây giờ hãy trọn vẹn tỉnh thức với cái Đang Là.

Thầy Viên Minh kể về Thầy Hộ Nhật, đang đi bát bên lề đường, bị một người đi xe gắn máy trong khi tránh xe lớn đã lạng vào, đụng Thầy, làm Thầy té, bể đầu, máu chảy... Nhưng Thầy Hộ Nhật ngồi dậy, vẫn tỉnh thức, nói anh đụng xe hãy chạy đi để khỏi bị bắt, rồi ngài ngồi chết tỉnh táo.

Một Phật Tử hỏi rằng Phật Giáo Nguyên Thủy nói người chết là đi liền sang kiếp khác, nhưng Phật Giáo Phát Triển nói phải tụng kinh 49 ngày để hương linh siêu thoát.

Thầy Viên Minh nói, thường thì chết là đi liền, như khi tái sinh cõi trời, cõi người.

Nhưng một số người dính mắc, sẽ trở thành người âm. Kinh Phật nói có chúng sinh ở cõi âm rất lâu, có khi từ thời Đức Phật này sang Đức Phật kia mà chưa siêu thoát.

Thầy kể rằng, có một bác sĩ bị xe đụng, chết rồi cứ tưởng còn sống, hàng ngày vẫn tới bệnh viện làm việc, tối về nhà, nhưng không ai thấy, mà nói chẳng ai nghe, cứ thế 20 năm. Chính người âm này nhập vào một người trong gia đình, kể cho Thầy nghe, Thầy mới cho quy y, khuyên gia đình làm phước hồi hướng, người âm kia hoan hỷ sẽ thoát ra. Do vậy, nói 49 ngày cũng đúng, nói 100 ngày cũng đúng, nói 3 năm cũng đúng, vì có những người bị vướng ở cõi âm, chưa thoát.

Một Phật tử nói, có người cứ cầu nguyện, xin ông bà ở cõi âm phù hộ, tội nghiệp quá.

Thầy Viên Minh nói, đừng như thế, phải giúp họ siêu thoát đi càng sớm càng tốt.

Xem nguồn doạn trích trên ở đây

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét