1.
Một vị tổng thống hỏi bà cụ sống 104 tuổi về bí quyết sống lâu. Bà trả lời: một
là dí dỏm, hai là học biết cám ơn.
Lấy
chồng từ năm 25 tuổi, ngày nào bà cũng nói nhiều nhất là hai chữ "cám
ơn". Bà cám ơn chồng, cám ơn bố mẹ, cám ơn con cái, cám ơn hàng xóm láng
giềng, cám ơn mọi sự quan tâm săn sóc dành cho bà, cám ơn từng ngày sống yên
lành, ấm cúng và vui vẻ. Mọi lời nói thân thiết của người khác đối với bà, mọi
việc làm bình thường nhỏ nhoi dành cho bà, mọi nét mặt tươi cười hỏi thăm bà, bà đều không quên nói hai tiếng
"cám ơn". Mọi người không những không ngán đối với vô số lần cám ơn
hàng ngày của bà, trái lại càng gần gũi thương yêu bà, thường cảm thấy nếu mình
không thương yêu bà hơn nữa, sẽ có lỗi với từng lời "cám ơn" của bà...
80 năm
đã trôi qua, hai tiếng "cám ơn" khiến bà vui vẻ lâu dài, hạnh phúc lâu
dài, mạng sống lâu dài, "cám ơn" có bao nhiêu, tình yêu có bấy nhiêu.
Tình yêu có ngần nào, "cám ơn" có ngần nấy.
2.
Có một truyền thuyết kể rằng: Có hai người cùng đi gặp Thượng Đế hỏi lối đi lên
Thiên Đường. Thấy hai người đói lả, Thượng Đế cho mỗi người một suất cơm. Một
người nhận suất cơm, cảm động lắm, cứ cám ơn, cám ơn rối rít. Còn người kia
nhận suất ăn, không hề động lòng, cứ làm như cho anh ta mới phải. Về sau,
Thượng Đế chỉ cho người nói "cám ơn" lên Thiên Đường. Còn người kia
bị từ chối, đứng ngoài cổng.
Kẻ bị từ chối đứng ngoài cổng không phục:
- Chẳng lẽ chỉ vì tôi quên nói "cám ơn"?
Thượng Đế trả lời:
- Không phải quên. Không có lòng cám ơn, không nói ra được lời cám ơn. Người không biết cám ơn, không biết yêu người khác, cũng không được người khác yêu.
Anh chàng kia vẫn không phục:
- Vậy nói thiếu hai chữ "cám ơn" cũng không thể chênh lệch đến thế?
Thượng Đế đáp:
- Biết làm thế nào được, bởi vì lối lên Thiên Đường rải bằng lòng cám ơn. Cửa lên Thiên Đường chỉ có dùng lòng cám ơn mới mở được. Còn địa ngục thì khỏi cần.
Kẻ bị từ chối đứng ngoài cổng không phục:
- Chẳng lẽ chỉ vì tôi quên nói "cám ơn"?
Thượng Đế trả lời:
- Không phải quên. Không có lòng cám ơn, không nói ra được lời cám ơn. Người không biết cám ơn, không biết yêu người khác, cũng không được người khác yêu.
Anh chàng kia vẫn không phục:
- Vậy nói thiếu hai chữ "cám ơn" cũng không thể chênh lệch đến thế?
Thượng Đế đáp:
- Biết làm thế nào được, bởi vì lối lên Thiên Đường rải bằng lòng cám ơn. Cửa lên Thiên Đường chỉ có dùng lòng cám ơn mới mở được. Còn địa ngục thì khỏi cần.
Xem nguồn bài viết ở đây
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét