Thứ Ba, 17 tháng 10, 2017

Vì sao giết cha giết mẹ là định nghiệp?

Nghĩa là giết cha giết mẹ thuộc về năm trọng tội không thể tha thứ được, hễ gieo thì thế nào cũng phải trả, cho nên mới gọi là định nghiệp.
Cha mẹ và con cái có mối quan hệ không ân thì cũng oán. Đó là lý do vì sao có người con có hiếu với cha mẹ nhưng cũng có người con không thể dung hòa nổi với cha mẹ mình.
Có khi cha mẹ mình lại là người từng có oán thù sâu nặng với mình. Có thể trong kiếp sống quá khứ từng giết hại mình, từng đàn áp mình, từng làm cho mình uất ức đến mức phải trở thành con của họ để hại lại họ.
Nhưng vì sao bất chấp những oán thù quá khứ ấy thì đạo Phật lẫn đạo làm người đều luôn dạy con cái phải có hiếu với cha mẹ?
Vì quá khứ đã qua rồi, chuyện quá khứ thuộc về dĩ vãng, còn kiếp sống hiện tại thì mình biết ơn họ một mạng sống. Họ đã tạo duyên để cho mình được sinh ra đời và nuôi dưỡng mình trưởng thành. Nhờ duyên do họ tạo và nhờ tình bi ái của họ mà mình mới có cơ hội để sống, có sống được thì mới tu được chớ.

Cho nên bất chấp oán thù trong quá khứ là gì thì ngay trong kiếp sống này bất cứ người con nào bất hiếu với cha mẹ đều bị lên án là vậy đó.

Thứ Tư, 11 tháng 10, 2017

Thơ tình gửi Bồ tát!

Ôi, thương thay các Bồ tát!
Tâm như địa luôn ở dưới chân người.
Hứng rác rưởi cùng chất bẩn trần ai
Tâm như nước chảy toàn nơi hiểm hóc
Nguy hiểm nên chẳng ai muốn bước vào
Bồ tát ơi, cái vị là ai thế!
Sao chỉ chịu toàn những điều cay đắng
Như hoa sen ngâm mình trong biển lửa.
Lửa mênh mông môi vẫn nở nụ cười.
Sen trong lửa sen càng thêm mạnh mẽ
Lửa giúp sen tỏ ánh sáng trong ngần.
Lửa càng mạnh sen càng thêm rực rỡ
Bồ tát ơi, cái vị là ai thế!

Sao có thể sáng ngời trong lửa đỏ! 

THỜ VỢ.

Vợ là Trời Phật trong nhà.
Không thờ được vợ làm sao tu!

Không biết thờ vợ thì làm sao mà đắc đạo được chớ!
Vợ có nhân duyên sâu với mình hơn cả cha mẹ và con cái.
Vợ vừa là mẹ vừa là tình nhân vừa là con gái. Vì vậy vợ cần được tôn trọng như mẹ, được yêu thương như người tình và được nâng niu như con gái. Một người vợ bao hàm cả ba chức năng thì không thờ vợ làm sao được cơ chứ!
Ai tu kiểu gì cũng được, cuối cùng cũng phải xong bước Thờ Vợ thì mới đắc đạo được nha!
Đừng tưởng thái tử Sĩ Đạt Ta bỏ vợ mà ra đi đâu nha. Nhìn vậy mà hổng phải vậy. Thái tử Sĩ Đạt Ta mới là người thờ vợ số 1 luôn đó. Thờ vợ đến mức tối thắng luôn, nhờ vậy nên ổng mới giác ngộ viên mãn.
Cho nên ai bảo phải bỏ vợ thì mới tu đắc đạo. Cái này chỉ đúng 1 giai đoạn nào thôi, đến bước đường cuối thì phải qua được bước Thờ Vợ tối thắng thì mới xong việc đó! Nếu không xong được bước này thì tâm thức còn mắc kẹt mãi thôi hà.


Thờ Vợ Tối thắng
Giống như một cái cân có hai quả cân. Một đầu cân là âm, đầu kia là dương. Sự luyến ái tình giữa nam và nữ cũng như hai đầu quả cân vậy đó. Không thể thiếu một trong hai, chỉ cần có một quả cân mất đi hay bé hơn một tí thì cán cân cân bằng của vũ trụ bị lệch. Gọi là vũ trụ mất cân bằng. Hai quả cân phải luôn tồn tại song song để đảm bảo sự cân bằng.
Nhưng đối với bậc tu đạo giác ngộ giải thoát thì họ nhích quả cân từng chút một từng chút một vào ngay trung điểm là điểm nằm ở chính giữa. Khi nào một quả được nhích nhiều hơn quả kia thì cái cân lại bị lệch. Hai quả cân được nhích đến khi cả hai chạm vào trung điểm thì gọi là âm dương giao hòa, hay nói cách khác là âm dương hòa thành một. Khi ấy cán cân chẳng bị lệch bên nào cả. Tất cả tựu trung lại ngay trung điểm rồi cứ vậy mà cân bằng, không hề ảnh hưởng đến sự cân bằng của vũ trụ.
Người tu đạo giải thoát đến lúc nào đó cũng trở thành trung điểm như cái cân kia, hợp được cả âm và dương, nên họ không có giới tính. Cần làm nam thì họ là nam, cần làm nữ thì họ là nữ. Điều ấy không có nghĩa là họ pê đê mà điều ấy có nghĩa là họ trở thành MỘT. Hay nói cách khác họ trở thành sự cân bằng của vũ trụ, hay họ chính là Chân Lý tối thượng.
Nếu không tin thì mọi người cứ quán sát những người tu thì thấy. Người có thân nam thì họ tu đến lúc nào đó, họ lại có đặc tính dịu dàng của nữ. Còn người có thân nữ thì tu đến lúc nào đó họ lại có tính cách mạnh mẽ của nam. Vì càng tu thì hai đầu âm dương càng nhích lại gần, và đến lúc viên mãn thì âm dương hòa thành một luôn. Đó là lúc họ trở thành Chân Lý, hoàn toàn vô ái nhiễm.

Kể tiếp chuyện tu!

Bước 1 là tu sao cũng được. Nghĩa là muốn theo tôn giáo nào thì theo, muốn theo tông phái nào cũng được, muốn theo thầy nào cũng chả sao. Túm lại hễ thấy cái gì hợp với mình là mình theo. Theo hoài luôn, theo cho đến cùng, theo đến khi nào hết thấy hợp nữa thì hết theo.
(Mà để qua được bước 1 có khi phải mất nhiều kiếp tu hành mới xong bước này.)
Bước 2 là tâm yểm ly mạnh mẽ. Hay còn gọi là tâm xuất gia dũng mãnh. Xuất gia nghĩa là xuất ra khỏi Tam giới hay còn gọi xuất ra khỏi nhà lửa. Làm sao để tâm xuất gia dõng mãnh?
Để tâm xuất gia dõng mãnh thì tự mình phải giác ngộ được mối quan hệ chằng chịt giữa mình và người trong gia đình là mối quan hệ không ân thì cũng oán. Tự mình thấy ra chứ không phải nghe người khác nói rồi tin đâu nha! Thế nào là tự mình thấy ra. Kể chuyện ví dụ nha
Ví dụ 1: Có một cô Phật tử người Thái xuất thân từ một gia đình siêu giàu hay còn gọi là đại của đại gia. Cái một hôm trong lúc tình cờ cổ chợt nhìn thấy cha cổ kiếp này là chồng cổ kiếp trước. Vậy là cổ phát tâm nhàm chán Tam giới, một sự nhàm chán tận xương tủy, rồi cổ từ đại đại gia trở thành hành giả tu theo hạnh đầu đà luôn. Một sự thay đổi 180 độ khiến cho ai cũng kinh ngạc!
Ví dụ 2: Có người lúc trước là một mãnh tướng nơi sa trường, chỉ biết tận trung báo quốc. Cái vị chỉ huy nghe lời gian thần, lôi về chém đầu, còn tru di tam tộc. Sau này họ tái sanh làm mẹ con. Vị mãnh tướng là con. Hai người cứ khắc khẩu mãi bởi vì oán hận thấm đẫm từ khi nào.
Ngoài ra vị dũng tướng trong một trận chiến từng cho binh lính đốt trụi một khu rừng để truy đuổi quân thù làm cho bao nhiêu thú vật bị chết cháy. Vậy là sau đó khi tái sanh cứ đi tìm động vật bị bỏ rơi, bị bạo hành mà cưu mang miết. Chỉ mắc nợ con vật mà không mắc nợ con người. Chỉ cưu mang con vật thôi, còn lại thì toàn là được người cưu mang, giúp đỡ và hỗ trợ.

Túm cái ý lại là đến một lúc nào đủ nhân đủ duyên chợt ngộ ra mối quan hệ ân oán giữa mình và người nhà thì khi ấy tâm xuất gia mới thật sự là dõng mãnh, tâm yểm ly mới thật sự là kiên cố là như vậy đó!

Thứ Ba, 3 tháng 10, 2017

Một khi đã sống thì hãy sống cho thật oanh liệt!

Vì sao?
Vì Ta được sinh ra kiếp này là để giác ngộ giải thoát.
Ta thề làm bất cứ việc gì chỉ để giác ngộ giải thoát.

Thế nào là một cuộc sống thật oanh liệt?
Đó là sống từng ngày.
Làm sao để biết mình sống từng ngày?
Đó là tối nào trước khi đi ngủ cũng biết rằng hôm nay là một ngày thật đáng sống. Nếu có chết ngay lúc này thì chẳng có gì để tiếc! (Hối tiếc là một trạng thái của GHIM. Khi không GHIM gì thì có thể chết bất cứ lúc nào.)

Sống từng ngày, sống ngày nào trọn vẹn ngày đó, không để dành cho ngày hôm sau, không có gì để GHIM, không có gì để tiếc.
Sống từng ngày xong rồi thì sống từng giờ.
Sống từng giờ xong rồi thì sống từng phút, từng giây.
Bậc giác ngộ giải thoát hoàn toàn là người sống từng sát na.
Sống như vậy thì gọi là sống một cuộc sống oanh oanh liệt liệt!


Thứ Năm, 28 tháng 9, 2017

Phát hiện đáng kinh ngạc của Mỹ: Tế bào ung thư sợ nhất Tình yêu!

Tình yêu có sức mạnh to lớn trong đời sống tinh thần của mỗi người. Không chỉ có vậy, phát hiện mới nhất của nhà khoa học Mỹ đã gây chấn động: Tế bào ung thư sợ nhất là tình yêu!

Tiến sĩ David Hawkins là một bác sĩ rất nổi tiếng ở Mỹ, bệnh nhân của ông đến từ khắp nơi trên thế giới. Ông cho biết, chỉ cần nhìn thấy bệnh nhân là ông biết người đó vì sao bị bệnh. Bởi trên cơ thể người bệnh không bao giờ tìm thấy chữ ‘yêu’, chỉ thấy chữ ‘khổ, hận, phiền muộn’ bao bọc toàn cơ thể họ.

“Rất nhiều người bị bệnh vì không được yêu, ở họ chỉ thấy nỗi khổ và phiền muộn, tần số rung động thấp hơn 200 sẽ dễ bị bệnh”, ông cho biết. Tần số rung động chính là từ trường mà mọi người thường hay nói.
Ông cũng phát hiện ra rằng, những người bệnh thường có suy nghĩ tiêu cực. Tần số rung động của người trên 200 sẽ không bị bệnh. Ở người bệnh, tần số này thường thấp hơn 200. Tần số rung động của những người như nào thấp hơn 200? Đó là những người hay oán giận, chỉ trích, hận thù người khác, tần số của họ chỉ là 30, 40. Trong quá trình trách móc người khác sẽ làm tiêu hao rất nhiều năng lượng của họ vì thế tần số rung động sẽ giảm thấp hơn 200, những người này có nguy cơ bị mắc rất nhiều loại bệnh.

Chỉ số rung động cao nhất là 1000, thấp nhất là 1. Ông nói, trong cuộc đời ông từng gặp người có tần số rung động cao nhất là 700, năng lượng trong cơ thể anh ấy rất dồi dào. Khi những người này xuất hiện, họ sẽ làm ảnh hưởng đến từ trường của cả khu vực xung quanh. Lấy ví dụ, như khi bà tu sĩ Trisara lên nhận giải thưởng Nobel Hòa bình, không khí cả hội trường rất tốt, tần số rung động rất cao, từ trường của bà làm cho cả hội trường đều cảm nhận được năng lượng tràn ngập sự tốt đẹp và cảm động từ bà.

Khi người có năng lượng cao xuất hiện, từ trường của họ sẽ làm cho vạn vật trở lên tốt đẹp hơn. Còn với người có suy nghĩ tiêu cực, không chỉ làm tổn hại chính họ mà còn làm cho từ trường xung quanh cũng bị xấu đi.

TS Hawkins nói, ông đã từng làm bệnh án cho hàng triệu người, các chủng loại người khác nhau trên toàn thế giới, tất cả đều cho một đáp án giống nhau. Chỉ cần tần số rung động thấp hơn 200 là người đó sẽ bị bệnh. Trên 200 sẽ không bị bệnh, những suy nghĩ có tần số rung động trên 200 gồm có: quan tâm đến người khác, giàu lòng từ bi, nhân ái, hướng thiện, bao dung, độ lượng, v.v. Đây đều là những đức tính có tần số rung động rất cao, đạt đến mức 400 – 500.

Ngược lại, người có tính căm ghét, phẫn nộ, hay chỉ trích, trách móc, đố kị, đòi hỏi người khác, luôn tư lợi cá nhân, ích kỷ, không màng đến cảm nhận của người khác sẽ có tần số rung động rất thấp. Tần số rung động thấp là nguyên nhân dẫn đến các bệnh như ung thư, tim v.v.

Từ góc độ y học ông cho rằng, ý niệm có ảnh hưởng vô cùng lớn đến sức khỏe con người.

Sau khi nghệ sỹ chơi đàn Violoncelle Sean của Nhật Bản bị bệnh ung thư, ông đã không ngừng chiến đấu với bệnh tật nhưng xem ra tình trạng ngày một nặng hơn. Ông đã thay đổi tâm trạng, quyết định chuyển sang yêu từng tế bào ung thư trong cơ thể mình. Ông lạc quan với cuộc sống, mọi việc ông đều luôn thấy vui vẻ và biết ơn các tế bào ung thư. Ông thấy cảm giác này rất tuyệt. Sau đó, ông đã quyết định yêu mọi thứ trong cuộc sống, bao gồm cả mỗi con người và mỗi sự việc.

Sau một thời gian, toàn bộ các tế bào ung thư đã không còn nữa, đây là kết quả nằm ngoài sức tưởng tượng của con người. Sau này, ông trở thành bác sĩ trị liệu nổi tiếng tại Nhật Bản. Đây chính là bản chất của cuộc sống: Tình Yêu.
Căn nguyên của bệnh tật là do trong cơ thể người bệnh thiếu tình yêu thương. Bệnh tật bị đẩy lùi một cách vô điều kiện là nhờ ‘yêu và được yêu’.
Nguồn: sưu tầm từ Facebook



Thứ Tư, 27 tháng 9, 2017

Tập Yoga là cách quán thân trên thân rất tuyệt vời đó mọi người!

Khi không quán thân trên thân, nghĩa là vừa tập vừa thiền thì cơ thể rất dễ bị chấn thương. Điều này vẫn xảy ra với người tập yoga lâu năm. Cho nên thường khi tập cần phải có giáo viên hướng dẫn để cho mình biết những cử động nào mình có thể làm, những cử động nào mình không được phép làm, hoặc khi mình bị bệnh gì đó thì có những động tác mà nếu tập có thể làm bệnh thêm nặng.
Nhưng khi vừa tập yoga vừa quán thân trên thân thì không cần giáo viên hướng dẫn, mình có thể tự quán sát cơ thể. Quán sát như thế nào:
Đó là quán sát độ dẻo của cơ thể, quán sát xem cơ thể mình có thể cong được bao nhiêu độ, khi đến độ cong vừa sức chịu đựng của cơ thể thì dừng lại, nếu muốn cong hơn thì cần phải có thời gian cho cơ thể thích ứng. Nếu vừa tập vừa thiền mình quán sát được hết đó mọi người, không cần giáo viên hướng dẫn.
Ngoài ra khi vừa tập vừa thiền, mình biết được động tác nào nên tập động tác nào không nên tập đối với cơ thể mình, khi kéo căng cơ thì cơ căng đến mức nào là vừa, để tránh bị tổn thương.
Ngoài ra khi vừa tập vừa thiền thì mình tự sáng tạo ra những động tác yoga phù hợp với thể trạng của cơ thể mình luôn đó mọi người. Giáo viên không thể biết cơ thể mình rõ hơn mình đâu. Cho nên tập trong sự tỉnh giác cao độ thì mình tự biết được hết.
Túm lại tập yoga là cách quán thân trên thân tuyệt vời. Vì chỉ cần mình mất chánh niệm thì cơ thể mình bị tổn thương. Và các động tác yoga rất chậm chạp và từ tốn, cho nên cực kì thích hợp cho thiền quán thân trên thân.

Khi vừa tập yoga vừa quán thân trên thân thì từ trong ra ngoài có sự tĩnh lặng và trang nghiêm, sảng khoái và khỏe khoắn. Nghĩa là mỗi sáng bắt đầu ngày mới bằng cách thiền quán thân trên thân với các động tác yoga thì đầy đủ năng lượng cho cả ngày luôn, không cần phải nghỉ ngơi buổi trưa.