Thứ Sáu, 24 tháng 11, 2017

Tự chém (gió) chính mình!

Chỉ có kẻ tự chém chính mình mới có thể chiến thắng chính mình.
Và kẻ chiến thắng chính mình mới là dũng sĩ của mọi dũng sĩ, tam giới chẳng ai bằng.

Chém chính mình là khó nhất trong mọi cái khó, chiến thắng chính mình là khó nhất trong mọi cuộc chiến. Bởi vậy mới nói rằng: Thắng ai cũng chẳng bằng thắng chính mình là vậy đó.

Làm sao để có thể tự chém mình rồi chiến thắng chính mình?

Điều quan trọng nhất là phải tự quay vô nhìn mình, phải thấy mình thì mới chém được mình chớ. Nhưng ai cũng có một tập khí rất dày, đó là toàn quay ra thấy thiên hạ, do chỉ toàn thấy người nên toàn vác dao mà chém người, còn bản thân mình thì bỏ mặc, chẳng dám đụng đến, nói chi là chém hihi.

Đó là sự hèn nhát, và chính vì hèn nhát không dám tự chém mình nên mới bị dày vò miết trong luân hồi sanh tử.

Tập khí chém người rất dày và người tu là người lội ngược dòng nghĩa là đi ngược lại tập khí ấy, nghĩa là quay vô thay vì quay ra. Nhưng làm sao để quay vô? Vì không đủ dũng khí để quay vô nên tạm thời mình sử dụng người khác làm phương tiện để cho mình chém, chém miết khi nào dũng khí đủ rồi thì lúc ấy mới dám tự quay vô được. Chỉ ai trải qua giai đoạn này rồi thì mới có thể ngồi yên cho người khác chém mình chớ. Ngồi yên cho người chém cũng là bố thí ba la mật đó nha hihi.


Ai từng vác dám đi chém người rồi, từng dám tự quay vô chém chính mình rồi chiến thắng mình rồi thì mới có thể hành hạnh bố thí ba la mật này được chớ. Đó là sự cảm thông và thấu hiểu. Cái gì mà mình qua rồi thì mới hiểu, hiểu rồi thì cảm thông ngồi cho bị chém. Đơn giản là vậy đó, chứ chẳng có nhẫn nhục gì đâu hihi.

Vì sao có câu: Hãy yêu thương kẻ thù!!!

Kẻ thù chính là nghịch cảnh. Yêu thương kẻ thù nghĩa là khi có nghịch cảnh thì thay vì khởi tâm sân hận thù ghét thì hãy khởi tâm từ bi, yêu thương. Khi tâm sân hận được thay thế bằng tâm yêu thương (dù là sự yêu thương gượng ép) thì những ý nghĩ, lời nói, hành vi bất thiện không có cơ hội nảy mầm và phát triển. Khi bất thiện pháp vắng mặt thì khi ấy sự nhẫn nhục được phát triển đến mức tột độ. Khi nhẫn lên đến mức tột độ thì sự phát triển về tâm linh diễn ra mạnh mẽ. Khi sự phát triển tâm linh mạnh mẽ thì khi ấy lên được một lớp, nghĩa là tốt nghiệp một lớp để lên lớp cao hơn. Và kẻ thù hay còn gọi là nghịch cảnh chính là bài kiểm tra để xem hành giả có thể lên lớp hay không.

Học hoài mà hổng có kiểm tra thì làm sao mà lên lớp. Mà sự kiểm tra mạnh mẽ nhất chính là nghịch cảnh. Càng học giỏi thì nghịch cảnh càng dữ dội, nghịch cảnh dữ dội đến mức, nếu mình qua được thì mình tốt nghiệp vượt cấp luôn chứ không phải là vượt lớp nữa rồi.

Và có người thắc mắc rằng: Thật sự thì sự nhẫn nhục có tồn tại hay không?

Câu trả lời là: Nhẫn nhục chỉ là phương tiện để mình sử dụng mà lên lớp thôi. Nếu không có phương tiện nhẫn nhục thì mình đối kháng lại kẻ thù (nghịch cảnh), nghĩa là bản ngã đối kháng. Khi ấy thì coi như rớt rồi, học lại, thi lại. Còn khi dùng phương tiện nhẫn nhục đến mức thiện xảo thì lên lớp xong rồi thì thôi, thấy có nhẫn gì đâu, nghĩa là qua được sông rồi thì buông phương tiện nhẫn xuống, vác chi nữa cho nặng.

Cho nên nhẫn nhục có tồn tại hay không? Nhẫn có khi mình cần phải lên lớp. Lên lớp rồi thì thôi, chẳng thấy nhẫn hay không nhẫn nữa rồi, chỉ có lên lớp thôi hà.

Đi học thì phải có kiểm tra. Kiểm tra chính là nghịch cảnh  (kẻ thù) đó, bởi vậy lo mà yêu kẻ thù đi nha mọi người hihi. Tu hoài mà chẳng thấy nghịch cảnh hay kẻ thù đâu cả thì có nghĩa là mình đang dậm chân tại chỗ đó. Thường mình có thói quen là khi bài kiểm tra đến mình hay dảy nảy, chửi bới, chỉ trích “tại….tại….tại…..” toàn là tại cái này cái nọ không hà, chứ chưa bao giờ mình nghĩ đó là bài kiểm tra cho mình lên lớp cả. Vì vậy mà sao mình cứ dậm chân tại chỗ miết hà!!!!

Tu càng giỏi thì nghịch cảnh càng nhiều, càng dữ dội. Bởi vậy càng thấy nghịch cảnh càng………. khoái thì có nghĩa là đi đúng đường rồi đấy hihi!!!

.....................................
Có câu hỏi rằng: Vậy Trung Quốc xâm lăng thì sao? Hổng lẽ cũng yêu Trung Quốc luôn sao.

Sẳn dịp tôi kể chuyện này cho nghe nha!

Trong nhà có người cực ghét Trung Quốc, mở miệng ra là chửi bới Trung quốc không còn chỗ mà nói, cái hỏi: Sao lại chửi người khác?
Trả lời: Để tụi nó qua đây phá tan cửu huyền thất tổ à?
Nói: Kiếp trước ông là người Trung quốc, cửu huyền thất tổ của ông giờ vẫn còn lăng mộ tại Trung quốc. Ông cũng đang chửi tổ tiên của mình đấy thôi?

Còn nếu ghét Mỹ mà chửi Mỹ à? Kiếp trước mình cũng từng là người Mỹ, vậy chửi Mỹ cũng là chửi chính mình.

Còn ghét Pháp chửi Pháp à? Lúc nào đó mình cũng đã từng là người Pháp đấy thôi!

Trong tam giới này có chỗ nào mình chưa từng đút cái đầu mình vào mà tái sanh. Vậy mình chửi đông chửi tây, chửi nam, chửi bắc chi cho mệt, mình tự chửi chính mình luôn cho rồi. Bởi mình tái sanh cùng khắp, ân oán giữa nước này nước nọ đều có sự góp mặt của mình hết rồi. Chửi người mệt lắm, thôi tự quay vô chửi mình đi cho đỡ mệt hihi.

Còn việc ứng xử với Trung Quốc thế nào thì đó tùy thuộc vào trình phát triển tâm linh của mỗi người. Cứ cái gì mình cho là đúng đắn với hoàn cảnh mình nhất thì mình làm. Làm đúng làm sai gì thì có Mẹ Nhân Quả giám sát và đánh đòn cho mình bài học để mình ngày càng trưởng thành. Không thể bắt ép người theo ý mình. Vì ý mình là đúng với mình, chưa chắc đúng với người. Cho nên ai trưởng thành được đến đâu thì có cách suy nghĩ, ứng xử theo đến nấy, chẳng ai bắt chước ai được. Mỗi người được tự do phát triển theo đúng căn cơ nghiệp báo của mình. Đấy chính là bình đẳng!


Thứ Tư, 22 tháng 11, 2017

CHIẾN BINH

Bài 1: Chiến binh, họ là ai?

Trong một số bài viết, tôi hay dùng từ chiến binh. Vậy chiến binh nghĩa là gì, họ là ai?

Chiến binh là những người phá vỡ định kiến xã hội. Hay nói cách khác thì nơi nào có sự lập trụ, có sự bám chấp vào điều gì đó thì nơi ấy xuất hiện những chiến binh phá vỡ sự bám chấp ấy.

Một trong những chiến tích đập tan định kiến của tôi là: Lúc ấy rộ lên niềm tin mãnh liệt rằng người không biết tiếng Hoa thì không thể tự thân sang Trung Quốc mà tung hoành được, phải mua tour, phải có hướng dẫn hay phải có bạn bè bên đó hướng dẫn,…………. Đây là một định kiến và mọi người có niềm tin kiên cố vào đó.

Vậy là lên đường thôi. Ta hổng biết tiếng Hoa, ta hổng quen ai ở Trung Quốc cả, ta tự đi, đi một mình, một mình cu ki, và quan trọng là với chi phí cực ít ỏi (một ngàn đô Mỹ cho 3 tháng). Ta đã làm điều đó như thế nào?

Tháng đầu tiên đóng đô ở tỉnh Quảng Tây, và học tiếng Hoa bằng cách thường xuyên ra chợ hỏi giá từng món, và bà tám với người bán. Trung Quốc rộng lớn, mỗi tỉnh thành có cách phát âm tiếng Hoa phổ thông khác nhau, cho nên người Hoa không hiểu nhau là chuyện thường. Ta có hiểu gì đâu. Ta dùng phương pháp Quán Âm Thanh để học ngôn ngữ từ mấy bà bán hàng và rồi ghi nhớ. Trong vòng một tháng ta có thể giao tiếp cơ bản luôn. Quá dữ dội! Tự đi mua hàng tự trả giá, tự giới thiệu này nọ,……Rồi sau đó sang tỉnh thành khác, họ phát âm khác lại phải học từ đầu cho hợp cách phát âm của người bản địa. Ta chỉ nghe hiểu và nói thôi chứ hổng biết đọc biết viết đâu nha. Vậy mà 8 tháng cu ki ở Trung Quốc ta tung hoành 15 tỉnh thành. Ta hiểu tiếng Hoa phổ thông còn hơn cả người Hoa bản địa. Ví dụ người phương Bắc mà xuống phương Nam thì nói chuyện hổng ai hiểu và ngược lại, ngoặc người dân tộc thiều số nói chuyện thì người Hán chẳng hiểu hay người Hồng Kong mà nói thì người phía Bắc chẳng hiểu,…… Quái đản là người Hoa bản xứ chẳng hiểu nhau khi khoảng cách địa lý xa như vậy, còn ta hiểu tuốt luôn, còn phiên dịch ngược lại cho họ mới ghê chớ. Hihihi

Ngoài lý do ta có thể học ngôn ngữ nhanh nhờ phương pháp Quán Âm thanh còn có lý do là ta chỉ chọn đi những nơi ít có du khách và toàn ở chung nhà người bản địa hoặc ở khách sạn dành cho người bản xứ không dành cho người nước ngoài, vừa rẻ vừa phải nói tiếng Hoa vì những nơi này hầu như chẳng ai biết nói tiếng Anh. Họ chỉ biết tiếng Hoa và tiếng bản địa thôi. Nếu không học ngôn ngữ của họ thì có mà chết đói à. Cho nên học thôi, chiến binh lừng lẫy mà sợ gì.

Chỉ 8 tháng ở Trung Quốc, lăn lóc 15 tỉnh thành mà ta có thể bắn tiếng Hoa và hiểu tiếng địa phương luôn. Quá dữ!!! Vậy là ta đã phá tan định kiến rằng: Không biết tiếng Hoa thì đừng mơ đến việc đi Trung Quốc nhé cưng!!!

Chiến binh mừ, được sanh ra là để đập vỡ định kiến. Sau đó ta còn tự đề ra các phương pháp đi lại cho người không biết Hoa mà vẫn tỉnh bơ đi lại ở Trung Quốc luôn đó chớ!

Ta tự biết cách Quán Âm qua việc phải thường xuyên học tiếng bản địa để giao tiếp với người địa phương. Thậm chí ta không hiểu ngôn ngữ đó nhưng khi nguyên cả đám người họ mà ngồi bà tám với nhau, ta quán âm thanh thì có thể biết họ đang nói về chủ đề gì luôn, dù chẳng hiểu chi tiết. Nhiều khi tôi nói tôi không biết tiếng mà họ tưởng tôi nói láo vì họ nói cái gì tôi cũng hiểu mà sao lại hổng biết tiếng hihi.  

Túm lại thì chiến binh lừng lẫy là những người phá tan định kiến trong bất kì lĩnh vực nào. Ngay tại gia đình hay công ty mà có một định kiến nào đó; nếu bạn có thể phá tan định kiến ấy thì bạn chính là một chiến binh lừng lẫy rồi đó. Nơi nào có sự lập trụ thì nơi ấy xuất hiện điều ngược lại để phá tan sự lập trụ ấy. Vì chiến binh lừng lẫy luôn đi ngược lại số đông nên họ luôn cô đơn, nhưng đó là sự cô đơn kiêu hùng. Nếu không tin thì làm chiến binh lừng lẫy đi rồi sẽ biết đó là gì thôi hà hihi


Bài 2: Chiến binh đơn giản là những người lính.

Chính xác là như vậy. Họ chính là những người lính. Và trên đời này nơi nào mà kỷ luật nghiêm minh nhất. Đó chính là trại lính. Quân lệnh như sơn. Bất cứ người nào trải nghiệm cuộc sống của một chiến binh thực thụ thì đều phải thay đổi tính cách để trở thành người có tính kỷ luật cao và có sự nhất tâm trong mọi việc. Vì sao? Vì đó là cách duy nhất để họ có thể sinh tồn. Đó là lý do mà trở thành một chiến binh chuyên nghiệp là cách rất hay để học sự tự kỷ luật và sự nhất tâm đó nha mọi người. Có khi nhìn bề ngoài họ trông không giống ai, họ có vẻ vô kỷ luật nhưng thật ra họ phải có tính kỷ luật vượt bậc thì họ mới có thể sống được đó!

Dưới bàn tay sắp xếp của Nhân Quả thì tôi phải trở thành một chiến binh chuyên nghiệp thôi. Vì vầy nè! Một chiến binh chuyên nghiệp đi đâu làm gì cũng là một mình, kiêu hãnh như sư tử chúa. Có khi có bạn đường nhưng chỉ đi cùng một đoạn đường ngắn rồi sau đó mạnh ai nấy đi, không đi cùng nhau mãi được. Một khu rừng không thể cùng lúc tồn tại hai sư tử chúa là vậy đó.

Vì luôn là một mình nên phải tự mình đối diện với sự cô độc. Cô độc đi, cô độc đến, cô độc khi leo núi, cô độc khi vào rừng, cô độc khi xuống biển, cô độc giữa thảo nguyên, cô độc giữa những người khác lạ về tập tục ngôn ngữ và văn hóa. Những sự cô độc phải có thời gian để quen từ từ, và một khi quen rồi thì trở thành bình thường, và từ đó về sau khó lòng mà đi cùng với ai được nữa. Hùng dũng cô liêu như voi chúa đi lại giữa rừng sâu riết quen rồi.

Tôi rất quen thuộc với sự cô độc ở những nơi và bối cảnh khác nhau, cô độc đến mức bình thường, cô độc đến mức sự cô độc trở thành bạn đường duy nhất và trung thành nhất. Và đó là sự chuẩn bị lớn lao cho một sự cô độc rất lớn mà tôi sẽ phải trải qua. Tất cả sự cô độc mà tôi trải qua như một chiến binh chuyên nghiệp thật ra là sự chuẩn bị kỹ càng của Nhân Quả cho tôi chuẩn bị đối diện với sự cô độc còn khủng khiếp hơn nữa, một sự cô độc ghê gớm, một sự cô độc chưa từng thấy do bản ngã tạo ra. Một sự cô độc lớn đến mức mà tất cả những sự cô độc của một chiến binh đơn thân độc mã vẫn chưa là gì cả.

Lang bạt riết cuối cùng tôi cũng lạc vào trường thiền. Dù tôi không ở một mình, xung quanh luôn có các thiền sinh khác. Nhưng khi ấy tôi mới thật sự biết thế nào là sự cô độc thật sự. Một mình lang thang trong rừng vô minh u tối, bóng tối dày đặc, không hề biết mình đang đi đâu, chẳng thấy một tí ánh sáng nào cả, cứ vậy mà lê bước đi trong bóng tối. Ấy là bóng tối vô minh trùm khắp từ bao kiếp rồi, bây giờ đủ duyên nên ập đến cùng một lúc, bao tỏa và xâm nhập khắp thân tâm. Nhưng thật ra sự cô độc này do bản ngã tạo ra đó mọi người. Vô số lần tôi ngồi khóc trong giữa lúc tọa thiền, cứ khóc miết vì quá cô đơn (dù tôi quen với sự cô đơn của chiến binh quá rồi) nhưng sự cô đơn do bản ngã tích tụ lại từ vô số kiếp này mới là đáng sợ. Tôi mệt mỏi, tôi muốn bỏ cuộc, tôi muốn ngồi xuống nghỉ, tôi không muốn đi tiếp, tôi muốn trốn ra ngoài, tôi không muốn tiếp tục khóa thiền nữa,…………….Đủ thứ tâm trạng nổi lên để đối kháng lại sự cô đơn ấy. Nhưng bây giờ quán chiếu lại thì tôi thấy rằng Sự cô đơn ấy do bản ngã tạo ra nên cũng tạo ra vô số phản ứng đi kèm nhưng có một thứ mà bản ngã không tạo ra được, đó là tiến trình nhân quả. Bởi vì quả thật lúc ấy tôi không hề một mình, mỗi khi tôi muốn ngồi xuống nghỉ, không muốn tiếp tục hành trình là có một lực đẩy rất nhẹ và hơi âm ấm từ sau lưng đẩy tới, đẩy nhẹ thôi nhưng đủ sức cho tôi vượt qua sự mệt mỏi mà không dừng lại. Tôi cứ mải miết đi ngày này qua ngày khác và cuối cùng bóng tối phải nhường chỗ cho ánh sáng thôi. Khu rừng đen tối trở thành xa lộ quang minh chính đại. Những hố sâu lắt léo trở thành đường thẳng hết. Trước mặt tôi không còn là bóng tối và rừng rậm nữa mà là xa lộ thẳng băng và sáng rỡ, một thứ ánh sáng không bao giờ tắt. Đó là lý do tôi nói rằng tôi biết rất rõ đường đi đến điểm cuối. Nhưng mà tôi dừng lại, tôi hổng đi tiếp con đường đó nữa. Tôi đi đường khác, dài hơn nhưng vui hơn! Lực đẩy ấm ấy chính là chánh tinh tấn đó mọi người. Cái này tích lũy trong nhiều kiếp nên nó không bị bản ngã thao túng. Mà khi đủ duyên thì nó được tạo ra theo đúng tiến trình nhân quả thôi. Mãi cho đến giờ tôi mới biết đó nha!

Thấy Nhân Quả sắp xếp hay ghê chưa! Tôi phải làm như vậy, phải trải qua những việc như vậy để chuẩn bị cho một điều còn khủng khiếp hơn ghê gớm hơn bao giờ hết! Và tôi trải qua xong rồi nên tôi mới biết rằng……………………. (làm biếng viết tiếp quá hihi)

Thứ Bảy, 18 tháng 11, 2017

Luôn nhìn thấy lỗi ở người khác: Nỗi bất hạnh lớn lao của những cái đầu chứa đầy thành kiến

Bài viết này hay quá nên chôm đem về đăng cho mọi người đọc tham khảo. Xem nguồn bài viết ở đây.

Có câu chuyện kể rằng, một đôi vợ chồng trẻ vừa dọn đến ở trong một khu phố mới. Sáng hôm sau, vào lúc hai vợ chồng ăn điểm tâm, người vợ thấy bà hàng xóm giăng tấm vải trên giàn phơi.
“Tấm vải bẩn thật” – Cô vợ thốt lên. “Bà ấy không biết giặt, có lẽ bà ấy cần một loại xà phòng mới thì giặt sẽ sạch hơn”. Người chồng nhìn cảnh ấy nhưng vẫn lặng im. Thế là, vẫn cứ lời bình phẩm ấy thốt ra từ miệng cô vợ mỗi ngày, sau khi nhìn thấy bà hàng xóm phơi đồ trong sân.
Một tháng sau, vào một buổi sáng, người vợ ngạc nhiên vì thấy tấm vải của bà hàng xóm rất sạch, nên cô nói với chồng: “Anh nhìn kìa! Bây giờ bà ấy đã biết cách giặt tấm vải rồi. Ai đã dạy bà ấy thế nhỉ?”
Người chồng đáp: “Không. Sáng nay anh dậy sớm và đã lau kính cửa sổ nhà mình đấy”.

Thực ra mỗi người trong chúng ta, ai cũng đều giống như cô vợ trong câu truyện kia. Chúng ta đang nhìn đời, nhìn người qua lăng kính loang lổ những vệt màu của cảm xúc, bám dày lớp bụi bặm của thành kiến và những kinh nghiệm thương đau. Chúng ta trở nên phán xét, bực dọc và bất an trước những gì mà tự mình cho là “lỗi lầm của người khác”.
Một điều dễ nhận diện là khi tâm trạng vui vẻ, chúng ta nhìn ai cũng thấy dễ chịu, gặp chuyện gì cũng dễ thứ tha. Chúng ta có thể mỉm cười trước những trò nghịch ngợm của lũ trẻ, đủ khoan thứ để nhẫn nại một lời nói khó nghe, những chuyện tưởng chừng khó chấp nhận, thì chúng ta cũng dễ dàng thỏa hiệp. Những lúc ấy, dường như cả thế giới đều trở nên hòa ái, mọi chuyện trôi qua một cách nhẹ nhàng.
Vậy mà, chỉ cần một chút lo lắng dâng lên trong lòng, những muộn phiền về quá khứ, nỗi sợ hãi về tương lai sẽ lập tức khiến cho cái thế giới vốn đang đẹp đẽ nhường kia liền biến thành một chốn đầy những chuyện xấu xa, phiền phức. Khi ấy những tiếng hò hét cười đùa của lũ trẻ sẽ trở thành những âm thanh khó chịu, một lời nói không vừa ý dễ dàng khiến cho ta sân giận hoặc tổn thương, những chuyện nhỏ mà lúc bình thường không đáng bận tâm, bỗng trở thành một nỗi phiền não quá sức chịu đựng.
Kỳ thực, không phải là thế giới có vấn đề, hay người khác quá sai quấy, mà vấn đề nằm chính ngay nơi tâm ta. Khi nhìn đời bằng cái tâm có vấn đề, mang đầy những cảm xúc và thành kiến tiêu cực, thì chúng ta thấy ai cũng thành sai quấy, đụng chuyện gì cũng hóa tổn thương.
Chúng ta luôn có hai xu hướng: nhìn những thứ mình thích, những người mình thương với cặp mắt kính màu hồng, và ngược lại, nhìn những việc mình không muốn, những người mình không ưa bằng chiếc kính tiêu cực màu đen.
Do thói quen phóng đại mọi ưu điểm của những người mình thích, họ trở nên quá lung linh, quá tuyệt vời trong cảm nhận của chúng ta. Mỗi lời họ nói, mỗi việc họ làm đều khiến chúng ta xem là chân lý, ngay cả lúc họ sai, chúng ta cũng khó lòng nhìn nhận cho thông suốt. Ví như những cặp đôi khi mới yêu nhau, thì riêng đối với họ, đối phương luôn đẹp đẽ, dễ thương và toàn ưu điểm. Nếu chẳng may phát hiện đối phương làm chuyện không tốt, thì chúng ta vẫn thừa khả năng và đủ lý lẽ để tự huyễn hoặc bản thân rằng họ không sai.
Hẳn nhiên, chính do cặp mắt kính màu hồng đã khiến cho cách nhìn của chúng ta hóa ra lệch lạc, chúng ta không thấy được mọi người đúng với bản chất chân thực như họ vốn là. Để rồi khi sự yêu thích bên trong mình giảm sút đi, thì hình tượng trong lòng cũng theo đó mà sụp đổ. Chúng ta nhìn ra ở đối phương ngày càng nhiều lỗi lầm và khuyết điểm, chúng ta trở nên hoang mang đau khổ, đến nỗi hoài nghi ngay cả chính bản thân mình.
Điều tương tự cũng xảy ra đối với những người bị chúng ta coi thường, chỉ trích. Chúng ta xé to những sai lầm của họ, đi rêu rao những khuyết điểm mà chúng ta cho rằng thật khó chấp nhận làm sao. Rồi đến một lúc nào đó những người mà trong tâm trí ta vẫn xem như kẻ thù, lại sẵn sàng giúp đỡ và tử tế, thì liệu chúng ta có thể xem như không chút hổ thẹn với lương tâm?
Khi nói lỗi ở người khác, chúng ta vô tình truyền sang người nghe những cảm xúc tiêu cực, bất an. Dòng tâm thức của chúng ta cũng trở nên lộn xộn, đầy những rắc rối y như câu chuyện mà mình đang kể. Theo đó, ấn tượng mà ta để lại trong lòng những người khác chỉ là những cảm giác tiêu cực, để rồi một cách rất tự nhiên, họ sẽ áp dụng đúng sự phê phán, soi xét đó trở lại cho ta.
Hai thái cực nói trên, kể cả việc phóng đại những điều mình thích và phản ứng kịch liệt với điều mình không ưa, tựu chung đều là những cách nhìn thế giới còn chưa đúng đắn. Nên chăng, chúng ta hãy dùng cặp mắt sáng suốt của trí tuệ, dùng tâm thái thiện lương để nhìn nhận cuộc đời.
Thời gian đã khiến cho chúng ta mất đi cái nhìn trong sáng về thế giới, đánh mất những rung cảm hạnh phúc trước cuộc sống vốn đầy màu nhiệm và bình an. Chúng ta không có lúc nào dừng lại để chăm sóc chính mình, mà cứ mải chạy rong ruổi theo những suy nghĩ đúng sai, phải quấy về cuộc đời và về người khác.
Xét cho cùng, lỗi lầm dù của ai đi chăng nữa, vốn chẳng hề ảnh hưởng đến tư cách và phẩm chất của chúng ta. Nó chắc chắn không làm cho chúng ta trở nên đẹp đẽ gì hơn khi phê phán người khác. Mà chính thái độ tiêu cực, thói quen chỉ trích mới khiến chúng ta mắc lỗi với bản thân mình và xấu đi trong mắt của mọi người.
Tìm lỗi của người khác, là tự đem rác rưởi của họ về cất trong nhà. Mỗi phút chúng ta để tâm đến chuyện không tốt, thì mất đi một phút vui vẻ không thể lấy lại. Cuộc đời này ngắn lắm, sẽ chẳng ai có khả năng và trách nghiệm níu giữ cho ta những thời khắc sinh mệnh đang vùn vụt trôi qua. Vậy chúng ta có còn muốn phí hoài cuộc sống để đi phán xét những sai lầm của người khác?
Cách mà chúng ta nhìn người khác, thực chất là đang phản ánh nội tâm của chính mình. Một người đang túng thiếu sẽ thấy khó chịu với những ai dư giả. Một người sân hận sẽ luôn thấy người khác công kích và chọc tức mình. Một người không thành thật sẽ thấy mọi người đầy giả trá. Tất cả những cảm xúc và suy nghĩ tiêu cực đó, đều khởi sinh từ một tâm thức thiếu bình an. Nên điều mà chúng ta cần làm, là quay trở vào bên trong để nuôi nưỡng mảnh đất tâm mình vốn đang ngập đầy giông bão.
Bao nhiêu người trong số chúng ta vẫn đang hằng ao ước có được “một vé đi tuổi thơ”? Đã bao lâu rồi chúng ta không thể nở một nụ cười trọn vẹn? Chúng ta ao ước có được chút hồn nhiên, trong trẻo như trẻ nhỏ, để có thể dễ dàng hạnh phúc và dễ dàng thứ tha.
Nhưng tại ai đã làm cho chúng ta ngày càng trở nên khô cằn, nóng nảy và bất hạnh? Tại ai đã khiến chúng ta luôn cô đơn, lạc lõng ngay chính trong gia đình mình, giữa bạn bè mình và bên cạnh tám tỷ người trên trái đất này?
Là do chúng ta cố chấp mà đeo lên những cặp kính đầy phiền não, những cặp kính sai lầm ngăn cách chúng ta với hạnh phúc hiện tiền. Chỉ cần một lúc nào đó đủ dũng cảm tháo bỏ cặp kính ấy đi, thì cuộc đời sẽ hiện ra tươi mới, thế giới sẽ là chỗ để chúng ta trải nghiệm phúc lạc đủ đầy.
Cuộc đời này ngắn lắm, chúng ta không thể quyết định được chiều dài của sinh mệnh, nhưng có thể tùy ý sử dụng chiều sâu của sinh mệnh, nhìn thế giới một cách thông suốt, giữ cho tâm không phê phán, hơn thua.
Sưu tầm 

Tự kết bạn với chính mình!

Người có thể kết bạn với chính mình thì có thể kết bạn với tất cả.
Người có thể yêu chính mình thì có thể yêu tất cả.
Biết sao không?
Ví dụ nha.
Khi mình nổi sân cái mình hay chối là hổng có sân đâu, sân hồi nào, nói là nói vậy thôi chứ làm gì có sân,…… Khi mình từ chối một phần của chính mình thì khi ấy mình không biết yêu chính mình. Vì không yêu nỗi cái sân nên mới tìm cách chối bỏ nó. Còn khi mình yêu nó thì mình biết nó đến rồi mình vui với nó, mình cười hỉ hả với nó, mình yêu luôn cả cái đau tim đi kèm cơn sân, yêu luôn cả sự thay đổi trong nhịp thở khi cơn sân đến,………Túm lại tất cả những gì đi kèm cơn sân thì mình yêu hết. Vì mình biết yêu cơn sân nên mình biết yêu hết những biểu hiện kia. Vậy là biết tự yêu mình. Nhờ mình biết tự yêu mình cái mình biết yêu người khác khi họ nỗi sân luôn nha. Ai mà nổi sân thì mình biết chắc chuyện gì sẽ xảy ra với họ, đó là trước sau gì họ cũng bị đau tim thôi hà. Vậy là thông cảm với họ nên yêu họ. Có hiểu mới thương là vậy đó.

Đó là một ví dụ nha! Còn vô số ví dụ khác như mình yêu sự ganh tị, sự tham ăn, sự si mê, sự thù hận, sự độc tài, sự ích kỷ, sự thiện lương, sự từ bi, sự rộng lượng……… của chính mình. Do mình yêu hết tất cả những thứ này nên mình yêu chính mình. Nhờ vậy mà yêu hết tất cả mọi người cùng mọi tính cách của họ. Bởi vì xét cho cùng thì không có tính cách nào ở người mà mình lại không có. Mình là sự huân tập tất cả các tính cách ấy đấy mà.


Cho nên tự kết bạn với chính mình, tự yêu chính mình thì có thể kết bạn với tất cả, có thể yêu tất cả là vậy đó hihi.

Thứ Sáu, 17 tháng 11, 2017

HỜN CẢ THẾ GIỚI


Đây là một giai đoạn tu mà ai cũng phải trải qua nhiều lần. Và ai qua được giai đoạn này rồi thì mới có thể biết được nó, còn ai chưa hoặc đang trải qua giai đoạn này thì chẳng thể nào biết được vì cứ tưởng rằng mình đang hành Bồ tát hạnh không hà.

Thế nào là giai đoạn tu “Hờn cả thế giới?”

Nghĩa là mình học đến lớp 3 rồi thì mình thấy mấy đứa học các lớp khác là mình hờn vì nó khác mình quá. Nó nói hổng giống mình, nó hiểu hổng giống mình, nó hành hổng giống mình,……….Túm lại cứ hổng giống ý mình là mình hờn hihi. Mình học lớp 3 thì mình hờn mấy đứa lớp 1 và lớp 2 vì tụi nó không chịu mau lên lớp để hiểu mình nói cái gì. Và mình hờn tất cả những đứa từ lớp 4 trở lên vì tụi nó nói cái gì mình chẳng hiểu. Vì mình chẳng hiểu nên túm lại là mấy đứa đó là tụi tào lao, thần kinh, mát mát , ba trợn………. Đứa nào nói mà ta hổng hiểu thì đứa đó ba trợn chắc luôn.

Mà những đứa học lớp 3 thì còn có giới hạn chứ tụi học các lớp khác và cấp khác thì vô hạn. Cho nên mình hờn cả thế giới là vậy đó.

Túm lại, giai đoạn tu “hờn cả thế giới” rất là vui mà nếu mình không giác ngộ ra thì cứ mỗi lần mình lên một lớp là mình lại vướng vào nó. Vướng riết đến lúc nào chán thì buông, hổng hờn cả thế giới nữa hihi


Thứ Tư, 15 tháng 11, 2017

Người ta chỉ thuận theo tự nhiên thôi, không ai có thể lách được Nhân Quả.

Đúng là vậy đó.

Một người thấu tỏ Nhân Quả giống như người làm vườn thiện xảo vậy. Nếu muốn có quả gì thì họ luôn biết phải trồng cây gì và chăm sóc như thế nào để cây có thể ra quả ấy. Ví dụ nếu muốn ăn quả cam thì họ trồng cây cam. Nếu muốn ăn quả xoài thì họ trồng cây xoài. Nếu muốn ăn quả ớt thì họ trồng cây ớt………….. Mỗi loại cây có cách trồng trọt và chăm sóc không hề giống nhau, nên không thể lấy công thức trồng cây này mà áp dụng cho cây kia. Quá trình giác ngộ viên mãn cũng y như vậy đó. Ấy chính là quá trình học hỏi của một người không biết gì về cách làm vườn (Nhân Quả) cho đến bước trở thành người làm vườn thiện xảo (thấu tỏ Nhân Quả). Người làm vườn thiện xảo đến mức tận cùng thì nhân quả luôn đồng nhất, vì muốn quả gì thì họ luôn gieo chính xác hạt đó.

Còn quá trình của người học nghề (đó chính là chúng ta) là quá trình học trên sai lầm của mình (qua việc được Mẹ Nhân Quả đánh đòn). Khi muốn ăn quả cam mà gieo nhầm hạt ớt. Hoặc giỏi hơn tí thì muốn ăn bưởi nên gieo hạt bưởi nhưng lại quên vun gốc bưởi thường xuyên thành ra bưởi chết hoặc bưởi chẳng ra quả được. Làm, rồi sai, rồi học, rồi làm lại, ……….cứ vậy mà xoay vòng miết trong tam giới cho đến khi nào thật sự thiện xảo, không hề có bất kì sai sót nào trong việc gieo hạt và chăm sóc nữa thì khi ấy chính là giác ngộ viên mãn.


Một người mới bắt đầu học nghề làm vườn là học trên sai lầm của chính mình. Và để học trên sai lầm của chính mình thì chúng ta phải lao động, phải làm vườn, phải trồng trọt chứ không phải là ngồi nghe người này kể người kia nói về hành trình lao động của họ rồi tưởng tượng rồi tranh luận rằng cái này đúng cái kia sai, cái nọ chánh, cái kia tà……… Lao vào trồng cây đi thì sẽ tự biết thế nào là đúng thế nào là sai theo đúng căn cơ trình độ của mình, thay vì ngồi mơ tưởng rồi nói trên trí tưởng tượng. Chăm chú, nhất tâm vào việc trồng cây của mình, vào khu vườn của chính mình, còn việc trồng cây của người khác hay khu vườn của người khác thì đó là việc của họ. Bản thân mình trồng cây còn chưa xong mà đòi dòm qua vườn nhà người để phán xét suy đoán rằng họ làm đúng hay sai. Ấy chính là thài lai vậy!