Thứ Năm, 18 tháng 1, 2018

Thế nào là người bình thường?

Chúng ta hay nghe câu: “Làm người bình thường thôi” hoặc câu “Tâm bình thường là Đạo.”

Người bình thường là người không thấy cái gì là khác thường, không thấy cái là lạ, không thấy cái gì phi thường, không thấy cái gì là ngạc nhiên cả. Ấy là người bình thường.

Chúng ta quen làm người bất thường rồi cho nên nghe mọi người nói: Làm người bình thường thôi nên cố tỏ ra rằng mình bình thường. Càng cố tỏ ra bình thường thì càng bất thường.

Bình thường là bình thường, không cần cố, không cần tỏ vẻ, thậm chí họ còn không biết rằng họ bình thường. Thấy mình bình thường là đả bất thường rồi đó.

Túm lại, thế nào là người bình thường? Người bình thường là người thấu tỏ Quy Luật Vận Hành của Nhân Quả hay còn gọi là người thấu tỏ Lý Duyên Khởi. Vì thấu tỏ nhân duyên của vạn vật. Cái gì xảy ra cũng do những nhân những duyên phù hợp cho nên họ không thấy cái gì là khác, không thấy cái gì ngạc nhiên, không thấy cái gì là kì lạ cả.

Mọi việc đều do đủ nhân đủ duyên mà hình thành cho nên người nào thấu tỏ điều này thì người đó là bình thường.

Đó là nói về việc bình thường trong đạo pháp. Còn bình thường trong cuộc sống hàng ngày thì nói đơn giản là vầy nè: Người bình thường là người trải nghiệm nhiều quá rồi, cái gì cũng trải qua hết nên họ chẳng còn thấy lạ lẫm, ngộ nghĩnh với bất cứ thứ gì cả. Cái gì cũng kinh qua hết thì không còn thấy gì khác lạ. Vì nhờ kinh qua hết mà họ hiểu rõ nguyên nhân của sự việc nên họ không bị bất ngờ. Đó là lý do người ta hay ví người càng già thì tâm càng bình là vậy, ít có dậy sóng trước sự việc. Thật ra người già ở đây nghĩa là già dặn về trải nghiệm chứ không phải là già dặn về tuổi tác.


Túm lại làm người bình thường là vậy đó, chứ không phải cố tỏ ra vẻ mình bình thường thì mình bình thường được đâu nha!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét