Có
chàng thanh niên tên là Ca-la-việt, vì rất muốn có được đại trí tuệ như Bồ Tát
Văn-thù Sư-lợi nên khi đến bất kỳ ngôi chùa nào cũng đều thành khẩn lễ bái
tượng Bồ Tát Văn-thù Sư-lợi thân đeo anh lạc, ngồi trên sư tử, cầm bảo kiếm trí
tuệ, một lòng cầu nguyện Bồ Tát hiện thân gia trì cho anh. Anh thường đối trước
tượng Bồ Tát mà khấn nguyện rằng: "Bồ Tát Văn-thù Sư-lợi từ bi, đệ tử là
Ca-la-việt khẩn khoản thỉnh cầu Ngài hiện thân gia trì, khai mở đại trí tuệ cho
đệ tử."
Một hôm, Ca-la-việt chuẩn bị rất nhiều món ăn ngon đến cúng dường tăng chúng,
lại còn bài trí một tòa ngồi rất sang trọng tinh tế, hy vọng Bồ Tát Văn-thù
Sư-lợi từ bi đến thọ nhận cúng dường.
Không lâu sau, trong số tăng chúng đến thọ nhận cúng dường có một vị sư già què
chân, y áo rách nát, luộm thuộm, lôi thôi lếch thếch, mặt mày vô cùng dơ bẩn,
chống gậy đi thẳng lên tòa ngồi xinh đẹp quý giá, định ngồi xuống đó.
Ca-la-việt nhìn thấy như vậy, thầm nghĩ:
"Tòa
ngồi cao quý này là để dành riêng cho Bồ Tát Văn-thù Sư-lợi trang nghiêm, sao
có thể để cho người khất thực luộm thuộm này ngồi lên được chứ!"
Thế
là, Ca-la-việt vội vã chạy lên, kéo vị ấy xuống, bảo qua nơi khác ăn cơm.
Vừa kéo xuống, vị ấy lại chống gậy bước lên.
–
Sao lại đi lên nữa?
Ca-la-việt
lại chạy đến kéo xuống nữa. Nhưng vừa buống ra thì vị ấy lại chống gậy bước
lên.
Bước lên kéo xuống đến bảy lần như vậy, vị ấy không bước lên nữa, quay tìm góc
để ngồi. Cuối cùng, Ca-la-việt cũng thở phào nhẹ nhõm.
Sau khi cúng dường trai tăng xong, Ca-la-việt đến chùa, cung kính lễ Phật, đem
công đức cúng dường trong ngày để kỳ nguyện hồi hướng:
–
Đệ tử Ca-la-việt thành tâm kỳ nguyện: Nguyện đem công đức cúng dường trai tăng
hôm nay hồi hướng cho đời này được nhìn thấy Bồ Tát Văn-thù Sư-lợi hiện thân
gia trì, giúp đệ tử được đại trí tuệ.
Bận
rộn suốt cả ngày, Ca-la-việt mệt mỏi vô cùng, sau khi trở về nhà liền ngủ say
như chết. Anh nằm mộng thấy Bồ Tát Văn-thù Sư-lợi mà anh ngày đêm cầu nguyện.
Bồ Tát bảo anh:
–
Không phải lúc nào con cũng luôn tâm niệm, hy vọng gặp được ta, hy vọng ta đến
thọ nhận cúng dường đó sao? Để đáp ứng nguyện vọng mong mỏi của con, hôm nay ta
đã hiện thân đến thọ nhận cúng dường, nhưng mỗi lần ta bước lên ghế con đều kéo
xuống, tất cả là bảy lần, vì không để con sinh phiền não, ta chỉ còn cách tìm
một góc khác để thọ trai.
Lúc
này, Ca-la-việt giật mình tỉnh giấc, nghĩ đến buổi cúng trai tăng hôm nay, vị
sư già bị què luôn muốn lên ngồi trên bảo tọa, thì ra chính là Bồ Tát Văn-thù
Sư-lợi! Bồ Tát từ bi khai thị, thế mà mình không đến đảnh lễ, thật có mắt không
nhận ra Thái sơn, ngược lại còn hết lần này đến lần khác kéo Ngài xuống!
Ca-la-việt càng nghĩ
càng buồn, càng nghĩ càng hối hận: "Ôi! Tất cả đều là do tập khí của ta
quen phân biệt, chấp trước vào hình tướng bên ngoài, mới nhìn lầm vị đại thiện
tri thức. Hôm nay Bồ Tát Văn-thù Sư-lợi thị hiện tướng mạo như vậy, không phải
là để dạy ta không được đánh giá con người qua hình tướng đó sao? Giáo hóa tâm
tính của mình mới chân thật đáng quý; có khả năng đối diện với tất cả ngoại
cảnh mà tâm không khởi sự phân biệt chấp trước, đó mới là đại trí tuệ chân
chính."
st
những bài văn hay, văn mẫu
Trả lờiXóa